Vương gai C38


CHƯƠNG 38: TUYỆT VỌNG

“Như thế nào hảo?” Sở Thanh Linh chân mày không dễ phát hiện khẽ nhíu lại, ngoài miệng vẫn như cũ
nhàn nhạt hỏi.

“Mọi chuyện đều tốt.” Đông Phương Thiếu Tư rất nhanh khôi phục nguyên lại bình tĩnh, mỉm cười nói.

“Thật không?” Sở Thanh Linh buông xuống con ngươi, nhìn dưới chân, chậm rãi xoay người đi tới bên
cạnh bàn, bưng chén trà lên. Trà như trước vẫn duy trì nhiệt độ, trên bàn trà vĩnh viễn đều là nóng. Bọn
nha hoàn hầu hạ phi thường chu đáo.

“Thanh Linh, sắp tới lễ mừng năm mới. Ngươi nghĩ muốn cái gì?” Đông Phương Thiếu Tư ôn nhu hỏi.

Sở Thanh Linh không trả lời, chợt bỗng nhiên đem chén trà trong tay quang mạnh xuống đất, lấy tốc độ
sét đánh không kịp bưng tai đem mảnh vỡ bén nhọn nhắm ngay cổ họng của mình, lạnh lùng nhìn Đông
Phương Thiếu Tư sắc mặt đại biến, cấp tốc phun ra mấy chữ: “Đừng tới đây!”

“Thanh Linh, ngươi làm gì?” Đông Phương Thiếu Tư sắc mặt trong nháy mắt trở nên tái nhợt, tâm run
lên. Kia bén nhọn mảnh nhỏ cứ như vậy để ngay gần yết hầu của nàng a! Quá nguy hiểm!

“Mang ta về nhà!” Sở Thanh Linh nhìn Đông Phương Thiếu Tư cước bộ muốn tiến về phía trước, nàng
khẽ lùi bước về phía sau, “Ngươi nếu lại tiến một bước về phía trước, ta lập tức chết ở trước mặt
ngươi!”

“Thanh Linh!” Đông Phương Thiếu Tư nhanh cắn chặt răng, lập tức dừng lại cước bộ, trong mắt là thật
sâu lo lắng.

“Để cho ta về nhà, ta phải đi về nhìn!” Sở Thanh Linh mắt lạnh nhìn Đông Phương Thiếu Tư, nam nhân ở
trước mắt nói dối chính mình, chính mình làm sao không biết hắn. Vừa nãy hỏi, tuy rằng hắn chỉ có một
chút chậm trễ, thế nhưng như vậy là được rồi. Đã bộc lộ tâm tư của hắn, sự tình không thích hợp. Trong

nhà nhất định xảy ra chuyện! Thế nhưng rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

“Ngươi, ngươi chẳng lẽ quên lời của ta sao? Nếu là ngươi không ngoan, bọn họ………..” Đông Phương
Thiếu Tư cố gắng ổn định tâm tình, cố gắng che dấu trái tim đang loạn nhịp, nói khẽ với Sở Thanh Linh.

Trong phòng bọn nha hoàn sớm đã bị dọa cho không biết phải làm sao, kinh hoảng nhìn hết thảy trước
mặt.

“Hừ………….” Sở Thanh Linh nở nụ cười lạnh “Đông Phương Thiếu Tư, thu hồi bộ dạng của ngươi! Nếu
như cha nương nắm giữ trong tay ngươi, ngươi nói lời này hữu dụng, Thế nhưng hiện tại sợ là bọn họ
căn bản không ở trong sự khống chế của ngươi đi?”

Đông Phương Thiếu Tư lại lần nữa biến sắc mặt, tay đã không thể không chế được run rẩy.

Sở Thanh Linh đem tất cả nhìn ở trong mắt, tâm liền trầm xuống, xem ra chính mình đã đoán đúng,
trong nhà thực sự phát sinh chuyện. Nhìn Đông Phương Thiếu Tư kia có chút bối rối tinh thần, Sở Thanh
Linh tâm không ngừng trầm xuống, như vực sâu.

“Ngươi nếu không mang ta trở về, không cho ta biết đã xảy ra chuyện gì, như vậy ngươi liền thực sự
đem thi thể của ta đông lại đi.” Sở Thanh Linh lạnh lùng nói, đem mảnh nhỏ lại gần sát cổ, mảnh vỡ bén
nhọn phá vỡ làn da trắng nõn của nàng, một tia máu tươi yêu diễm từ cổ của nàng trượt xuống. Màu
máu đỏ tươi đối lập với làn da trắng nõn, khiến người ta nhìn thấy mà giật mình.

“Hảo, ta mang ngươi trở về.” Đông Phương Thiếu Tư gắt gao nhăn lại chân mày, làm như hạ quyết tâm
thật lớn, sau đó lại vội vàng bổ sung một câu: “Thế nhưng, ngươi phải tin tưởng ta, ta cũng không có làm
gì.”

Sở Thanh Linh nghe được những lời này của Đông Phương Thiếu Tư, con ngươi trong nháy mắt phóng
đại, thất thần nhìn trước mắt Đông Phương Thiếu Tư vẻ mặt hoảng loạn. Đáy lòng dâng lên một luồng
hàn ý thấm sâu vào tận xương tủy, khiến cho toàn thân cũng cảm thấy lạnh lẽo.

“Gọi người chuẩn bị xe ngựa, ngươi không nên cùng ngồi với ta, đi ra ngoài!” Sở Thanh Linh như trước
chăm chú vào mảnh nhỏ đang để trên yết hầu của mình, mảnh nhỏ sớm đã có chút đâm vào trong da
thịt của nàng, thế nhưng Sở Thanh Linh cũng không cảm giác được đau đớn.

Đông Phương Thiếu Tư rất muốn tiến lên đoạt đi mảnh nhỏ trong tay Sở Thanh Linh, nếu như người
trước mắt không phải là nàng, mà là người khác, hắn sẽ không lưu ý, cũng sẽ có thể nắm chắc. Thế
nhưng người trước mắt là nàng! Là hắn quý giá nhất Thanh Linh! Hắn không có can đảm đi mạo hiểm
như vậy!

Lên xe ngựa, trong lòng Sở Thanh Linh nóng như lửa đốt, không ngừng thúc giục xa phu mau chút. Xe
ngựa chạy như bay trên đường phó, làm cho người trên đường bị dọa hoảng loạn trốn tránh, khiến cho
mọi người bên đường đều mắng ra tiếng. Nhưng mà người đi đường còn chưa kịp khôi phục lại tinh
thần, một chiếc xe ngựa khác lại theo sát mà chạy như bay qua.

Rốt cuộc về đến nhà, Sở Thanh Linh ném đi mảnh nhỏ trong tay, cấp thiết nhảy xuống xe ngựa, hoàn
toàn không để ý tay cùng cổ bị cắt đứt. Đương Sở Thanh Linh nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, trước
mắt tối sầm, cả người cứ như vậy mềm nhũn sụp xuống. Nhưng không có ngã ngồi ở trong tuyết băng
lãnh, mà là bị một đôi bàn tay hữu lực ôm vào trong ngực. Là Đông Phương Thiếu Tư tới rồi, từ phía sau
ôm lấy nàng.

Sở Thanh Linh ánh mắt trống rỗng, chỉ là đờ đẫn nhìn hết thẩy trước mặt. Cháy đen, tất cả đều cháy
đen! Đã không còn phòng ờ, không có viện. Chỉ là một miếng đất bằng cháy đen!! Ở đây đã bị thiêu đốt
hầu như không còn, không còn lưu lại gì cả!

“Người đâu?” Sở Thanh Linh đè nén luồng nhiệt khí đang kịch liệt trào dâng trong ngực, khó khăn hỏi.

Đông Phương Thiếu Tư thân thể có chút cứng ngắc, không nói gì.

“Ta hỏi ngươi, người đâu? Người đâu?” Sở Thanh Linh bỗng nhiên giống như điên rồi, xoay ngươi nắm
lấy áo của Đông Phương Thiếu Tư tức giận họi, trên mặt là một mảnh dữ tợn đáng sợ “Nói a! Người
đâu?”

Đông Phương Thiếu Tư vẻ mặt hoảng loạn, một câu cũng không nói nên lời. Muốn thế nào nói cho nàng
biết, Sở gia trong một đêm bị huyết tẩy, một cây đuốc đốt sạch sẽ. Mà chính mình vẫn phái người thủ hộ
ở chung quanh cũng toàn bộ bị đánh chết, không để lại một tia vết tích. Kẻ hạ thủ cũng không phải hạng
người hời hợt. Thi thể toàn bộ tìm được nhưng lại bị thiêu trụi toàn bộ, nhìn không ra chân diện mục. Kẻ
có tài năng ở ngay trong kinh thành của Thiên Vận quốc làm ra chuyện như vậy, tuyệt đối không phải là
nhân vật đơn giản. Mấu chốt nhất là không có bất luận một chút dấu vết gì để có thể tìm ra! Hoàn toàn
tìm không được người có lý do làm như vậy, trong triều mặc dù cũng có người đối với hắn bất mãn, lại
cũng không dám làm ra chuyện như vậy. Coi như là tả thừa tướng cũng không có can đảm càng không có
năng lực làm ra đến chuyện như vậy!

“Ngươi nói! Người đâu? Mọi người đi đâu?” Sở Thanh Linh điên cuồng đấm vào ngực Đông Phương
Thiếu Tư, nhưng mà hắn cái gì cũng không nói, chỉ là yên lặng thừa nhận.

Sở Thanh Linh nhìn trầm mặc Đông Phương Thiếu Tư, trong mắt dần dần hiện lên một tia mỉa mai cười
khổ, đột nhiên, nàng phù một tiếng, phun ra tiên huyết (máu tươi), thân thể mãnh liệt run rẩy. Nỗi tuyệt
vọng thấm sâu vào xương tủy như nuốt sống Sở Thanh Linh, tất cả đều biến thành hắc ám.

“Thanh Linh!” Đông Phương Thiếu Tư luống cuống, vươn tay muốn lau đi tiên huyết bên miệng Sở
Thanh Linh. Nhưng mà, chà lau thế nào cũng kém Sở Thanh Linh trong miệng tràn ra máu tốc độ. Tựa
như một con suối mãnh liệt, tiên huyết không ngừng theo khóe miệng nàng tuôn ra. Trong nháy mắt
gương mặt Sở Thanh Linh trở nên trắng bệch trong suốt, trong mắt là một mảnh tử khí.

“Ngự y! Mau tìm ngự y!” Đông Phương Thiếu Tư kia cấp thiết thanh âm mang theo tràn đầy lo lắng cùng
đau lòng.

(aaaaaaaaaaaaaaa ta điên lên mất thui, làm mí phần này làm ta đau tim quá, khi nào mới xong
đây????????)

Bình tĩnh nàng ơi , anh sẽ để chị ra đi nhưng mà vẫn đi theo , thâm tình chết mất.

2 comments on “Vương gai C38

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s