Vương gia C37


CHƯƠNG 37: BỌN HỌ, TỐT

Sở Thanh Linh không nói một lời, chỉ là mệt mỏi rã rời nhắm mắt lại, tùy ý Đông Phương Thiếu Tư đem
nàng đặt ở trên giường.

Đông Phương Thiếu Tư ngồi ở bên cạnh, lẳng lặng nhìn Sở Thanh Linh trên mặt vết lệ chưa khô, vươn
tay nhẹ nhàng lau đi.

“Đi ra ngoài!” Sở Thanh Linh đem mặt quay qua một bên lạnh lùng hộc ra ba chữ. Không muốn nhìn thấy
này điên cuồng biến thái nam nhân.

“Đã bao nhiêu lâu, ngươi không có như vậy đối ta cười qua?” Đông Phương Thiếu Tư thanh âm thực
nhẹ, lại mang theo thực sâu đau thương. Nàng đã bao nhiêu lâu không có như vậy đối với mình cười
qua? Như vậy thỏa mãn lại hài lòng tươi cười, hôm nay lại chỉ vì kia một đám súc sinh triển khai.

“Đối với ngươi ta cười không nổi!” Sở Thanh Linh cắn răng oán hận nói “Nếu là ngươi không có như vậy
đối với ta, ta cũng sẽ không như vậy!”

Đông Phương Thiếu Tư trầm mặc, cũng không nói lời nào, chỉ là lẳng lặng nhìn gương mặt mỹ lệ của Sở
Thanh Linh.

“Ta, ta chỉ là muốn trong mắt ngươi chỉ có ta, chỉ có thể muốn ta, chỉ có thể dựa vào ta, chỉ có thể ở
bên ta.” Đông Phương Thiếu Tư nói thật nhỏ, trong thanh âm mang theo nhàn nhạt cô đơn cùng đau
thường, mà càng nhiều hơn là khát cầu.

Sở Thanh Linh nghe những lời thâm tình của Đông Phương Thiếu Tư, trong lòng một mảnh đau thương.
Người nam nhân này, nhưng thật ra là rất đáng thương. Rốt cuộc có quá khứ như thế nào có thể khiến
cho hắn biến thành như vậy? Trong mắt chỉ có hắn, chỉ có thể nhớ hắn, chỉ có thể dựa vào hắn, chỉ
có thể ở bên hắn. Hắn quan tâm chính mình? Như vậy gần như điên cuống quan tâm chính mình, thế
nhưng, hắn cũng biết như vậy chính mình không có bất luận chỗ nào có thể cảm thấy cao hứng. Nghe
được hắn nói những lời này, trong lòng hiện lên một tia do dự, nhưng rất nhanh lại biến mất không còn

dấu vết. Hắn yêu quá mức bá đạo làm cho người ta hít thở không thông, quá mức trầm trọng làm cho
người ta lưng đeo không dậy nổi.

“Ta………Ta cũng muốn ngươi như vậy cười với ta, nhớ ngươi thực sự phát ra từ nội tâm tươi cười,
nhưng ta không biết nên làm như thế nào. Thiên hạ tốt nhất, ngươi muốn cái gì ta cũng có thể cho
ngươi.” Đông Phương Thiếu Tư ánh mắt có chút mê man, cứ như vậy nhìn Sở Thanh Linh. Hắn giờ phút
này căn bản là cái bất lực đứa nhỏ, chỉ là rất bất lực nhìn Sở Thanh Linh.

“Kia, ngươi làm cho ta về nhà gặp cha nương ta.” Sở Thanh Linh nhẹ giọng nói.

“Không được!” Đông Phương Thiếu Tư một lời cự tuyệt, không có bất kỳ do dự.

Sở Thanh Linh thật dài thở dài, lần thứ hai nhắm nghiền hai mắt, không hề nhìn nữa Đông Phương Thiếu
Tư. Này mâu thuẫn nam nhân, hắn thủy chung không rõ chính mình chân chính mong muốn là cái gì. Cho
dù minh bạch, hắn cũng sẽ không cho………

Tứ đó về sau, Sở Thanh Linh không còn có đạn qua cầm.

Mùa đông, lạnh lẽo mùa đông hung mãnh tiến tới.

Khắp bầu trời hoa tuyết tung bay.

Sở Thanh Linh mặc áo lông cáo đứng yên bên cửa sổ, nhìn bay đầy trời hoa tuyết, trong mắt không có
bất kỳ gợn sóng. Trong phong đốt rất nhiều than củi, than củi phát ra rất nhỏ tí tách thanh.

“Vương phi, ở đây gió lớn rất lạnh, thỉnh ngài………….” Phía sau nha hoàn có chút yêu thương nói, từ lần
đó vương gia cho người bắn hết chim nhỏ không còn nhìn thấy vương phi cười qua, càng chưa từng thấy
vương phi chơi đàn. Này trương mỹ lệ gương mặt lần thứ hai bị nhàn nhạt đau thương bao phủ, Mỗi lần
vương phi lẳng lặng đứng ở đó, tổng sẽ khiến cho lòng người nổi lên thương yêu.

“Không có việc gì, không lạnh.” Sở Thanh Linh nhàn nhạt trả lời. Đây cũng là lời nói thật, ngực kia mang
ngọc bội không ngừng truyền ra trận trận hơi ấm, làm cho nhiệt độ cơ thể được duy trì.

Sở Thanh Linh ngẩn đầu nhìn tời, tuyết cũng sắp ngừng. Nhớ tới mùa đông năm ngoái, sau khi tuyết
ngừng, còn quét tuyết nấu rượu, Mặc Hiên uống say đến cả đi đứng cũng trở nên xiêu vẹo. Nương cùng
cha phá lên cười. Những ngày như vậy, còn có thể lần nữa có được? Lúc này cha nương cùng Mặc Hiên
đang làm gì? Cũng sắp tới lễ mừng năm mới, bọn họ có lẽ cũng đang chuẩn bị đón tân niên? Nương có
hay không bắt đầu gói bánh chưng?

“Thanh Linh…….” Thanh âm của Đông Phương Thiếu Tư từ cửa sổ truyền đến. Sở Thanh Linh không quay
đầu lại, vãn là xuất thần nhìn hoa tuyết bay lượn ngoài cửa sổ.

Đông Phương Thiếu Tư chưa kịp phủi đi tuyết lưu ở trên người liền vào phòng cấp cấp tìm đến Sở Thanh
Linh, mỗi một lần hồi vương phủ đều là nghĩ trước tiên nhìn thấy bảo bối của mình.

“Thanh Linh, ngươi đang làm cái gì?” Đông Phương Thiếu Tư sau khi do đưa áo khoác cho nha hoàn liền
thân thiết tiêu sái tới bên người Sở Thanh Linh, nhìn ngoài cửa sổ bay lượn hoa tuyết, thân thủ đóng cửa
sổ lại, “Ở đây lãnh.”

Sở Thanh Linh vẫn không có động, ánh mắt cũng không dời đi, chỉ là đờ đẫn nhìn về phía trước.

“Thanh Linh………..” Đông Phương Thiếu Tư lòng có chút đau đớn, Thanh Linh như vậy tựa như một con
rối không có linh hồn, khiến cho nội tâm của hắn dâng lên một tầng sợ hãi. Sợ nhìn đến Sở Thanh Linh
như vậy, này căn bản cũng không phải là nguyên lai nàng.

“Ta muốn về thăm nhà một chút.” Sở Thanh Linh ánh mắt có chút mờ ảo, nhàn nhạt nói những lời này.
Tuy rằng biết rõ lời này nói ra vẫn sẽ lại bị cự tuyệt.

“Ở bên ta không tốt sao? Ta vẫn sẽ ở mãi bên cạnh ngươi a.” Đông Phương Thiếu Tư nhẹ nhàng ôm lấy

Sở Thanh Linh, chân mày nhíu chặt, đáy mắt lộ vẻ đau thương. Đã nghĩ chính mình không tốt sao? Không
nên suy nghĩ người khác a. (Ca đừng hỏi sao tình yêu của ca trắc trở, ca bá đạo quá a, ích kỷ quá!!!!)

Sở Thanh Linh ở trong lòng Đông Phương Thiếu Tư chậm rãi nhắm lại hai mắt, nói cái gì đều là uổng
công.

Đông Phương Thiếu Tư cúi đầu, nhìn người trong lòng có chút tiều tụy, trong lòng lần nữa nổi lên đau
đớn. Có bao nhiêu lâu, Thanh Linh không có cười quá, cũng không còn đạn nàng thích nhất cầm. Chẳng
lẽ mình làm sai sao? Thực sự sai rồi sao? (sai rùi ca ui, mau sửa sai đi.)

“Buổi trưa hôm nay vương phi ăn cái gì?” Đông Phương Thiếu TƯ mắt lạnh nhìn nha hoàn đứng bên hỏi.

“Ăn cá, hai miếng thịt bò, nửa bát cơm trắng.” Nha hoàn nơm nớp lo sợ đáp.

Lại chỉ ăn một chút như vậy! Đông Phương Thiếu Tư trên mặt hiện lên tức giận, đối nha hoàn nói: “Các
ngươi như thế nào hầu hạ vương phi?”

“Không liên quan tới các nàng, ta không muốn ăn.” Sở Thanh Linh thanh âm trống rỗng, đạm mạc nói.

Đông Phương Thiếu Tư ôm sát Sở Thanh Linh: “Ngươi rốt cuộc muốn ta làm như thế nào mới tốt?”

“Ngươi biết.” Sở Thanh Linh trong giọng nói mang theo mỉa mai. Theo lần đó từ ngoài cửa nhìn thấy cha
nương cùng Mặc Hiên nàng không có gặp qua bọn họ nữa. Mỗi lần khiến Đông Phương Thiếu Tư mất
hứng hắn sẽ lấy người nhà đến uy hiếp chính mình. Bao gồm chính mình không muốn ăn cơm hắn cũng
đem chuyện này ra uy hiếp mình. Vĩnh viễn là như vậy thờ ơ nói số phận người nhà đang nằm trong tay
mình, trên mặt kia vẫn là vĩnh viễn khiến cho người ta căm hận tà mị tươi cười. Thật hận, thật hận cảm
giác như thế!

Sắc mặt Đông Phương Thiếu Tư khẽ biến, Sở gia phát sinh biến đổi lớn, hắn vừa mới biết được. Không
nghĩ qua muốn tự mình nói với người trong lòng. Mà bây giờ Thanh Linh lại như vậy kháng cự chính
mình, từ từ gầy gò đi. Nên thế nào nói cho nàng biết Sở gia phát sinh chuyện? Muốn vĩnh viễn giấu giếm
đi xuống, thế nhưng , hiện tại Thanh Linh……….. Nếu như nàng biết, như vậy hậu quả càng là không thể
chịu nổi! Tuyệt đối không thể nói cho nàng biết!

“Cha nương ta hiện tại thế nào? Có phải hay không đang chuẩn bị lễ mừng năm mới?” Sở Thanh Linh
ánh mắt có chút mê man, mạch suy nghĩ lung tung, thản nhiên nói “Ngươi không cho ta gặp bọn họ, vậy
nói cho ta biết có thể chứ?”

“Bọn họ, tốt.” Đông Phương Thiếu Tư trả lời có chút tốn sức, không có như trước đây bình thản thẳng
thắn.

“Như thế nào hảo?” Sở Thanh Linh chân mày không dễ phát hiện khẽ nhíu lại, ngoài miệng vẫn như cũ
nhàn nhạt hỏi.

5 comments on “Vương gia C37

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s