Vương gia C29


Chương 29: NGƯƠI ĐÊ TIỆN!

Nguồn : hienviencac.wordpress.com

          Hiện tại, bọn họ ngươi đâu? Sở Thanh Linh tâm liền chìm xuống, chợt nhớ tới Đông Phương Thiếu Tư nói đến cuối cùng hai câu.

         Sở Thanh Linh nhìn gian phòng vắng vẻ, trong lòng một trận bất an, xoay người chuẩn bị đi ra ngoài. Y quán, hiện tại đi y quán nhìn! Cha nhất định sẽ ở nới đó, còn có Mặc Hiên.

          Chạy qua mấy con phố, Sở Thanh Linh rốt cuộc thở hổn hển dừng lại trước y quán của nhà mình, nhìn đại môn đóng chặt, Sở Thanh Linh cứng người. Cũng không có! Kia cũng không có người! Chẳng lẽ? Sở Thanh Linh trong lòng hiện lên một ý niệm, nàng nhăn lại chân mày, trong lòng càng là run sợ.

Ngay lúc Sở Thanh Linh tâm loạn như ma, một thanh âm quen thuộc vang lên ở bên tai: “A, Thanh Linh, ngươi tại sao lại đứng ở đây?”

Sở Thanh Linh ngẩng đầu nhìn tới đứng ở y quán sát vách đại thẩm đang vô cùng kinh ngạc, phảng phất như chính mình không nên ở nơi này.

“Đại thẩm? Biết cha ta bọn họ đi đâu sao?”

           Sở Thanh Linh vội vàng hỏi,

“Vì sao y quán không mở cửa? Nhà của ta cũng không có ai!”

Vị đại thẩm nhìn Sở Thanh Linh bộ dạng gấp gáp cũng có chút khó hiểu:

“Cha ngươi mới vừa đi, hai chiếc xe ngựa tới đón người. Nói là ngươi phái người tới đón a.”

Dứt lời, đại thẩm lại thấy Sở Thanh Linh trong nháy mắt mặt mày liền trở nên tái nhợt, cũng minh bạch sự tình có cái gì đó không đúng. Nguyên bản nghe nói Sở Thanh Linh sắp phải lập gia đình, hôm nay nhìn thấy hai cái khí khái xe ngựa tới đón người, chính mình còn cực kỳ hâm một suốt một lúc lâu đâu. Hiện tại Sở Thanh Linh người lại đứng ở chỗ này, hơn nữa lại không biết là ai phái người đi đón bọn họ.

“Thanh Linh, có phải là đã xảy ra chuyện gì hay không?” Đại thẩm nhìn Sở Thanh Linh kia tái nhợt gương mặt cũng lo lắng đứng lên, chẳng lẽ là bắt cóc? “Nếu không chúng ta đi báo quan đi?”

“Không được, đại thẩm, cảm ơn ngươi. Ta biết cha mẹ ta đi đâu. Ta đi tìm bọn họ.”

Sở Thanh Linh nở nụ cười khổ, xoay ngươi hướng vương phủ đi tới, chỉ là lại đi không vững, lảo đảo một cái thiếu chút nữa là té xuống đất. Dọa đại thẩm sợ hãi vội vàng nâng nàng lên, ân cẩn hỏi han: “Thanh Linh, có phải hay không có chuyện gì khó xử, ngươi nói đi ra, đại thẩm có thể giúp được nhất định giúp.”

 Sở Thanh Linh trong mắt thật sâu cười khổ, nhẹ nhàng nói với vị đại thẩm kia:

“Đại thẩm, cảm ơn ngươi. Không có chuyện gì, ta biết cha nương ta ở đâu. Đã làm phiền ngươi.”

Dứt lời, nhẹ nhàng đẩy ra tay của đại thẩm, lưu lại đại thẩm nghi hoặc khó hiểu đứng tại chỗ, chậm rại đi về phía trước. Giúp? Ha hả, không ai có thể giúp chính mình. Có thể trong thời gian nhanh như vậy đón đi người nhà mình còn có thể là do ai làm? Ngoại trừ cái kia nam nhân còn ai dùng phương pháp như vậy đến tuyên cáo chính mình? Này đê tiện nam nhân! Như vậy đơn giản phóng mình trở về nguyên lai là đã sớm đã nghĩ kỹ làm như vậy có thể khiến mình trong khoảng thời gian ngắn nhất sẽ lại trở lại bên người hắn!

Sở Thanh Linh nhìn một chút bầu trời, xả ra một cái cười khổ xong lại thật sâu thở dài. Người, thật là một loài động vật kỳ quái. Có đôi khi, biết rõ phía trước là cạm bẫy, vẫn sẽ không chùn bước đi nhảy xuống. Đơn giản con người là loài động vật cảm tình, trong lòng có lo lắng liền cái gì cũng không nghĩ. Mình bây giờ có rất quý giá gì đó, cho nên mình muốn cố gắng lớn nhất đi bảo vệ bọn họ. Cho dù phải từ bỏ chính mình.

Sở Thanh Linh chậm rãi hướng vương phủ đi đến, ám vệ ở chỗ tối dùng cặp kia lạnh lùng không chút tình cảm ánh mắt quan sát tất thảy. Hướng người bên cạnh nói mấy câu, lập tức có một ám vệ vội vàng xoay người hồi phủ bẩm báo Đông Phương Thiếu Tư vương phi đang trên đường trở về.

“Nga, đang ở trên đường trở về sao?” Đông Phương Thiếu Tư mỉm cười nhấp một ngụm trà nghe ám vệ hồi báo, lộ ra một nụ cười thỏa mãn.

“Đúng vậy!” Ám vệ khẳng định trả lời.

“Được rồi, dọc theo con đường này nàng cùng những người nào nói chuyện, tiếp xúc với ai?” Đông Phương Thiếu Tư nhàn nhạt hỏi, đậy lại nắp chén trà.

“Trên đường trở về thiếu chút nữa ngã sấp xuống, một người nam nhân giúp đỡ vương phi một phen, cùng vương phi nói qua một câu. Đến y quán cùng sát vách phu nhân nói qua bốn câu” Ám vệ rành mạch trả lời.

“Cái gì?”

Đông Phương Thiếu Tư sắc mặt nghiêm túc, chén trà trong tay mạnh đặt xuống, nheo lại xinh đẹp con ngươi, trong mắt bắn ra tia sáng nguy hiểm,

“Người nam nhân kia đụng vào tay nàng? Còn nói thêm một câu? Nói cái gì?”

“Cô nương ngươi không sao chứ? Cẩn thận chút.” Ám vệ không chỉ đem câu nói kia thuật lại một chữ cũng không thiếu mà còn đem cảm khẩu khí cùng âm sắc của đối phương mô phỏng theo không sai chút nào. Ám vệ có năng lực như vậy cũng không ít! Nói theo cách khác, ám vệ cũng không phải chỉ có võ công, nhất định còn có cái gì đó hơn người đi.

“Tay nào chạm vào nàng, chặt tay đó đi.” Đông Phương Thiếu Tư âm lãnh nói, “Đi xuống đi.”

“Là.” Ám vệ lĩnh mệnh lui xuống.

“Quản gia.” Đông Phương Thiếu Tư chậm rãi mở miệng, đối bên cạnh quản gia nói, “Ngươi đều nghe thấy được, vương phi đang trên đường trở về, phái xe ngựa đi đón đi.” Đông Phương Thiếu Tư trong mặt hiện lên ôn nhu ý cười. Của mình Thanh Linh bảo bối lập tức sẽ trở lại!

“Là, vương gia.” Quản gia cúi đầu lui đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Đông Phương Thiếu Tư, Đông Phương Thiếu Tư mỉm cười đi tới bên cửa sổ, nhìn bên ngoài hoa viên, mỉm cười lẩm bẩm: “Thanh Linh, lần này nên trừng phạt ngươi như thế nào cho phải đây? Như thế không ngoan. Ta muốn cho ngươi hiểu rõ thoát đi bên cạnh ta là nhất kiện vô cùng ngu xuẩn chuyện tình.” Không ai nhìn thấy, đôi mắt của Đông Phương Thiếu Tư càng trở nên thâm thúy, như bầu trời đêm lạnh lẽo ánh sao, như thế nào cũng không thể nhìn thấu.

Trên đường trở Sở Thanh Linh tự nhiên gặp được xe ngựa quản gia phái tới đón nàng, vốn định dỗi không lên xe mà tự mình đi tới, lại nghĩ đến người nhà không biết như thế nào. Chỉ có thể khẽ cắn môi căm giận leo lên xe ngựa. Quản gia cưỡi ngựa theo ở bên cạnh, không có nhiều lời.

“Quản gia, cha mẹ còn có đệ đệ của ta có phải đang ở vương phủ không?” Sở Thanh Linh xốc lên rèm xe chất vấn quản gia. Nếu như Đông PhươngThiếu Tư phái người tới đón người nhà của mình nhất định quản gia sẽ biết.

“Vương phi, vương gia đối người thật sự rất để bụng. Thỉnh vương phi an tâm đãi ở trong vương phủ đi.” Quản gia không trả lời câu hỏi của nàng, mà là trịnh trọng nói ra ý nghĩ của chính mình.

Sở Thanh Linh nhíu mày, hừ lạnh một tiếng buông rèm xe xuống, không nói thêm gì nữa. Thái độ của quản gia đã rất rõ ràng, cha nương cùng Mặc Hiên chính là hắn phái người mang đi! Đông Phương Thiếu Tư, ngươi tên hỗn đản này! Sở Thanh Linh nắm chặt bàn tay, trong lòng tràn đầy không cam lòng. Như vậy mặc cho người định đoạt cảm giác thật sự khiến cho người ta cảm thấy chán ghét!

Cửa vương phủ, Sở Thanh Linh vừa xuống xe ngựa, liền nhìn thất đứng ở cửa nhợt nhạt cười Đông Phương Thiếu Tư. Kia mỉm cười dưới ánh mặt trời là như vậy đẹp mắt, như vậy mê người. Mà Sở Thanh Linh lúc này một chút cũng không cho là như vậy.

“Thanh Linh, ngươi đã trở về.” Đông Phương Thiếu Tư mỉm cười đi lên phía trước nghênh tiếp Sở Thanh Linh.

“Ngươi đê tiện!” Sở Thanh Linh lạnh lùng toát ra ba chữ, đứng ở tại chỗ không hề động. Chỉ là lạnh lùng nhìn mỉm cười Đông Phương Thiếu Tư.

“Ngươi thoát đi bên cạnh ta ta còn chưa tính, ngươi lại đang chọc ta sinh khí sao.” Đông Phương Thiếu Tư cười, một phen ôm lấy khiếp sợ đứng ở tại chỗ Sở Thanh Linh liền đi vào.

“Buông ta ra! Cha mẹ ta đâu? Đệ đệ ta đâu?” Sở Thanh Linh phẫn nộ vùng vẫy, lấy tay đánh vào ngực Đông Phương Thiếu Tư.

Xung quanh bọn hạ nhân choáng váng nhìn, theo vương gia đứng ở cửa chờ người bọn họ đã bắt đầu choáng váng. Lúc nào thì gặp qua vương gia như vậy? Ở cửa ôm người, sau đó hiện tại mặc cho người trong lòng như vậy làm càn. Vương phi mắng hắn, đánh hắn, mà vương gia một chút cũng không có tức giận!

“Ngươi còn giãy giụa nữa ta cũng không dám cam đoan ngươi có còn có thể nhìn thấy bọn họ không.” Đông Phương Thiếu Tư như trước ấm áp tươi cười, nói ra cũng vô cùng ôn nhu. Chính là cái loại này ôn nhu lại khiến cho Sở Thanh Linh lập tức yên tĩnh lại. 

————————————————————————————————————————————————

Các nàng đọc truyện hãy ấn 1 nút thanks hay để lại 1 com ( dù ngắn ) để ủng hộ editor cũng như người beta nha.\Các lời nhận xét cũng như động viên của mọi người sẽ giúp blog thêm hoàn chỉnh và thúc đẩy chúng ta chăm chỉ hơn.Cám ơn mọi người.

—————

Bộ này ta đang muốn đẩy nhanh tiến độ vì năm sau ta thi đại học nên rất mong ,mọi người ai yêu thích nó cũng như có thời gian xin liên hệ với ta nhé:

thienthantuyet823@gmail.com

 

 

 

11 comments on “Vương gia C29

  1. “… Đông Phương Thiếu Tư cười, một phen ôm lấy khiếp sợ đứng ở tại chỗ Sở Thanh Linh liền đi vào…”câu này nghe sao sao ý…ta hổng hiểu lắm …phải là..một phen ôm lấy STL đang khiếp sợ đừng tại chỗ đó rồi đi vào?
    uh mà… việc nàng đặt pass hay không cũng được…ta hẻm có ý kiến…nhưng mà đặt đi cho vui nhà vui cửa …hắc hắc ~~
    phieeu~~~ cả nhà đừng ném đá á

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s