chương 14


Chương mười bốn: Cấp điểm an ủi

Sở Thanh Linh nhìn nam nhân ở trước mắt, mới vừa rồi còn là giống một âm ngoan ác ma, hiện tại lại tượng cái thuần khiết đứa nhỏ. Rốt cuộc người nào mới chân thật là hắn, hay tất cả đều đúng?

Trước mắt Đông Phương Thiếu Tư cười ôn nhu, giống lúc nãy vừa uy hiếp Sở Thanh Linh chỉ là ảo giác, giống như một hồi kỳ quái mộng. Thậm chí, dường như căn bản là chưa từng phát sinh quá. Sở Thanh Linh trong lòng một trận phát run, hắn rốt cuộc đã biết bao nhiêu chuyện chính nàng không biết. Lúc này đây chỉ là lấy cha không muốn người biết thân phận đến uy hiếp chính mình. Tiếp theo đâu? Hàn ý tràn ngập Sở Thanh Linh tâm. Đông Phương Thiếu Tư, rốt cuộc là cái người như thế nào?

“Vừa ngươi cũng không cơm, đói bụng rồi đi?” Đông Phương Thiếu Tư nhẹ tay khẽ vuốt lên Sở Thanh Linh bụng, thấp giọng hỏi. Trong giọng nói tràn đầy nồng đậm thân thiết.

Sở Thanh Linh vốn định lắc đầu nói mình không đói, vừa mới xảy ra chuyện như vậy còn muốn ăn uống ăn mới là lạ. Nhưng lúc này một đôi con ngươi Đông Phương Thiếu Tư thâm thúy, Sở Thanh Linh vẫn là khẽ gật đầu.

“Ân, ta cũng đói bụng, chúng ta đi ra ngoài ăn đi.” Đông Phương Thiếu Tư ôm Sở Thanh Linh cười, “Thế nhưng, ngươi có phải hay không nên cấp điểm an ủi, của ta môi còn đang đau a.” Đông Phương Thiếu Tư dứt lời, nhắm nghiền hai mắt, đem mặt để sát vào Sở Thanh Linh. Sở Thanh Linh nhăn lại mày, mắt rũ thấp xuống, cắn cắn môi, nhìn trước mắt này trương khuôn mặt ngây thơ tuyệt mỹ, trong lòng càng phức tạp. Ai sẽ muốn đến, như vậy ngây thơ mặt kỳ thực cũng tà ác nhất . Một lát, Sở Thanh Linh cúi đầu, nhẹ nhàng ở Đông Phương Thiếu Tư trên môi ấn xuống ôn nhu vừa hôn xong tức khắc ly khai.

Đông Phương Thiếu Tư mở mắt ra, thâm thúy trong con ngươi là nụ cười thản nhiên cùng thỏa mãn. Đứng dậy kéo qua Sở Thanh Linh đi ra ngoài: “Hai ngày này không thời gian cùng ngươi, hiện tại cùng ngươi đi ra ngoài đi một chút.” Dứt lời, phân phó hạ nhân đi chuẩn bị ngựa xe đi Kim Phúc Lâu. Sở Thanh Linh nhìn phía trước Đông Phương Thiếu Tư bóng lưng, nhìn lại trời đã hoàn toàn tối, không khỏi ở trong lòng thở dài. Hiện tại đi ra ngoài đi một chút? Có thể thấy cái gì?

Kim Phúc Lâu, kinh thành lớn nhất một nhà tửu lâu, bên trong chỗ ngồi tốt đều là quan to quý nhân trong kinh thành. Sở Thanh Linh chỉ biết là điểm ấy, chưa từng có đi qua cái loại địa phương đó. Trong mã xa, Sở Thanh Linh không nói được một lời, yên tĩnh ngồi ở Đông Phương Thiếu Tư bên người, buổi tối ngoài đường có chút vắng vẻ, thỉnh thoảng có xe ngựa giao thác mà qua. Đông Phương Thiếu Tư vẫn nắm Sở Thanh Linh tay, đầu nhẹ nhàng tựa ở Sở Thanh Linh trên vai nhắm mắt lại dưỡng thần.

Tới cửa Kim Phúc Lâu, sớm có tiểu nhị canh giữ ở cửa nhận ra đây là xe ngựa nhiếp chính vương, bởi vì trên mui mã xa có hoa văn Kỳ Lân, ở kinh thành không người nào dám dùng, chỉ có nhiếp chính vương mới có thể dùng. Nghiêm chỉnh huấn luyện tiểu nhị cung kính mang theo Đông Phương Thiếu Tư hướng trong tửu lâu đi đến. Trong lòng có chút kinh ngạc nữ tử bên người nhiếp chính vương, càng kinh ngạc nhiếp chính vương có thái độ đối nàng kia vô cùng thân thiết.

Đi qua đại đường, trực tiếp lên lầu ba ghế lô. Đông Phương Thiếu Tư điểm qua thái hậu mệnh lệnh người tất cả lui ra đi, ghế lô lý lại chỉ còn lại có hai người một chỗ.

“Qua đây ngồi”. Đông Phương Thiếu Tư nhìn Sở Thanh Linh ngồi cách hắn, hắn nhíu mày có chút bất mãn. Sở Thanh Linh đứng dậy, ngồi xuống bên cạch Đông Phương Thiếu Tư, Đông Phương Thiếu Tư lúc này mới lộ ra dáng tươi cười.

Đương thái nhất nhất thượng đủ hậu, Đông Phương Thiếu Tư không có để lại người hầu hạ, toàn bộ cho lui xuống.

“Này mùi vị không tệ, nếm thử này.” Đông Phương Thiếu Tư rất có hưng phấn cấp Sở Thanh Linh gắp thức ăn. Sở Thanh Linh nhìn tràn đầy một bàn thức ăn thì ăn không ngon. Đông Phương Thiếu Tư lại hoàn toàn chưa phát giác ra, không ngừng cấp Sở Thanh Linh gắp thức ăn, thẳng đến chén của nàng đầy thức ăn lúc này mới ngừng tay.

“Nếm thử đi.” Đông Phương Thiếu Tư nhìn Sở Thanh Linh đầy cõi lòng chờ mong mỉm cười.

Sở Thanh Linh cầm đũa chậm rãi ăn.

“Thế nào?” Đông Phương Thiếu Tư mở to mắt, hi vọng nhìn Sở Thanh Linh.

Sở Thanh Linh gật gật đầu, không nói gì.

“Ta cũng muốn ăn.” Đông Phương Thiếu Tư nhìn thức ăn trên bàn nói với Sở Thanh Linh.

Sở Thanh Linh ngạc nhiên, đây là ý gì? Muốn mình gắp thức ăn cho hắn? Thế nào như thế tính trẻ con? Bất đắc dĩ quy vô nại, Sở Thanh Linh vẫn là học bộ dáng Đông Phương Thiếu Tư vừa rồi, vì hắn gắp thức ăn.

Bữa tiệc cơm này, Đông Phương Thiếu Tư ăn rất ngon, Sở Thanh Linh ăn lại thấy vô vị. Cửa bỗng nhiên có tiếng gõ nhẹ nhàng, Đông Phương Thiếu Tư còn chưa kịp nói chuyện, cửa đã bị đẩy ra. Cửa hé ra chính là khuân mặt tuấn tú giảo hoạt đang tươi cười, mắt mở to nhìn Sở Thanh Linh. Ai vậy? Sở Thanh Linh ngạc nhiên nhìn nam tử trẻ tuổi ở cửa, ở trước mặt Đông Phương Thiếu Tư dám làm càn như vậy người này là ai?

“Lãnh Ngự Phong, ta xem ngươi thật là muốn hai tướng một nhà thân!” Đông Phương Thiếu Tư lạnh giọng hướng cửa người quát khẽ, “Ta cho phép ngươi được vào sao?”

“A nha, Thiếu Tư đại nhân, bây giờ không phải là thời gian vào triều, là thời gian nghỉ ngơi a, không cần như vậy vô tình đi.” Lãnh Ngự Phong cười đùa vẫn tiến vào, càng hiếu kỳ đánh giá Sở Thanh Linh. Dùng ngón chân cũng muốn biết, nữ tử này có phải là Đông Phương Thiếu Tư muốn kết hôn phi tử . Bởi vì bên cạnh hắn chưa bao giờ có nữ nhân, càng miễn bàn mang nữ nhân tới đây ăn cơm. Liếc nhìn nàng cảm giác là yên tĩnh mỹ lệ cùng khí chất linh hoạt kỳ ảo. Thế nhưng không biết có phải hay không hay là ảo giác của mình, mi giữa của nàng lại có luồng nhàn nhạt đau thương cùng bất đắc dĩ.

Trong thời gian Lãnh Ngự Phong quan sát Sở Thanh Linh, Sở Thanh Linh cũng đang đánh giá này Thừa tướng trẻ tuổi nổi tiếng kinh thành. Làm cho một cỗ cảm giác mờ ảo phóng đãng không kềm chế được.

“Ta cũng còn chưa có ăn đâu. A, các ngươi đều nhanh ăn xong rồi a, còn nhiều món ăn như vậy, thật lãng phí a.” Lãnh Ngự Phong không chút khách khí ngồi xuống.

“Về chính ngươi ghế lô ăn đi.” Đông Phương Thiếu Tư tự nhiên biết ở chỗ này Lãnh Ngự Phong cũng có của mình ghế lô, thế là đuổi người.

“Không đi, cái kia cọp mẹ tại nơi đó chờ ta đâu.” Lãnh Ngự Phong có chút ảo não, cũng không biết là người nào đi báo, bị Tả thừa tướng thiên kim biết mình hôm nay sẽ tới nơi này ăn, kết quả vừa mới vào cửa đã bị tiểu nhị lặng lẽ báo cho nàng biết ở nơi đó chờ mình. Đùa giỡn cái gì, mình có thể đưa tới cửa được ăn rụng sao? Tự nhiên là nghĩ đến Đông Phương Thiếu Tư ghế lô dùng cơm, kết quả ngoài ý muốn phát hiện hắn hôm nay cư nhiên dẫn người tới đây ăn.

“Vị này chính là Vương phi, gặp qua Vương phi.” Lãnh Ngự Phong vẫn nhìn Sở Thanh Linh không nói gì, mở miệng chào hỏi trước.

Lúc này, Đông Phương Thiếu Tư sắc mặt mới hòa hoãn xuống, thản nhiên nói: “Đúng, nàng chính là phi tử duy nhất của ta, Sở Thanh Linh. Thanh Linh, đây là hữu thừa tướng Lãnh Ngự Phong.”

“Gặp qua thừa tướng đại nhân.” Sở Thanh Linh cũng nhàn nhạt chào hỏi. Đối với Đông Phương Thiếu Tư vẫn bá đạo xưng nàng là phi tử của hắn, Sở Thanh Linh đã không có tinh lực cãi lại nữa. Cũng không muốn trước mặt người khác phản bác, bởi vì nàng mơ hồ biết làm như vậy hậu quả là cái gì.

“A nha, đừng như thế khách khí. Gọi ta Ngự Phong là được rồi, tẩu tử.” Lãnh Ngự Phong tùy tiện tìm bát đũa trong tủ bên cạnh chuẩn bị ngồi ăn.

Đông Phương Thiếu Tư mặt lạnh xuống: “Ngươi từ từ ăn, ăn xong mau cút.” Dứt lời, Đông Phương Thiếu Tư đứng dậy, kéo tay Sở Thanh Linh qua, không cho Sở Thanh Linh lại nói bất kỳ lời nào, vội vàng lôi kéo nàng ra cửa. Để lại Lãnh Ngự Phong một mình sững sờ trong phòng.

“Không phải chứ, thế nào không cho ta lôi kéo làm quen đi? Thế nào cứ như vậy không đợi thấy ta?” Lãnh Ngự Phong khóe miệng rút trừu, trong lòng cảm thán Đông Phương Thiếu Tư lúc này là triệt để xong. Cô gái bảo bối kia, cũng không dung nàng cùng mình nói hơn một câu.

Lắc đầu, Lãnh Ngự Phong giơ lên chiếc đũa ăn tiếp cơm.

Mà ở tại trên hành lang Đông Phương Thiếu Tư lôi kéo tay Sở Thanh Linh cấp tốc ly khai. Bên cạnh ghế lô chợt mở ra, chợt thoát ra một nữ tử toàn thân y phục màu đỏ. Nữ tử cả kinh, thấy rõ ràng là Đông Phương Thiếu Tư, vội hành lễ: “Gặp qua nhiếp chính vương.”

Đông Phương Thiếu Tư trong lòng đang khó chịu, lại thấy rõ ràng người đến là ai, khóe miệng lại hiện lên cười nhạt, âm âm một câu: “Người ngươi muốn tìm ở bản vương ghế lô.”

Hồng y nữ tử đại hỉ, đi quá lớn lễ: “Đa tạ nhiếp chính vương.” Dứt lời, chạy nhanh hướng về phía Đông Phương Thiếu Tư ghế lô.

Sở Thanh Linh nhìn thấy hết thảy, khóe miệng rút trừu. Từ lúc vừa đến đây tới bây giờ, không có nghĩ đến Hữu thừa tướng đang trốn tránh nữ tử lại là nữ tử hồng y này. Đông Phương Thiếu Tư hiện tại làm, là bán đứng Lãnh Ngự Phong đi? Theo thái độ của hai người, quan hệ hẳn là rất tốt. Hiện tại Đông Phương Thiếu Tư như vậy… Đây là vì kia bàn?

“Đi, về nhà.” Đông Phương Thiếu Tư trong mắt có tiếu ý, lôi kéo tay Sở Thanh Linh  đi xuống thang lầu.

2 comments on “chương 14

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s