Ngụy kiều hoàng c3.1


C3.1

Edit : Trang Nguyễn

Bata : Hiên Viên Nguyệt

Nguồn : hienviencac.wordpress.com

Ngắn ngủn năm ngày, Ngôn Tuyên Nhi đã muốn bức chính mình đem hoàng cung này nắm rõ trong lòng bàn tay.

Tâm đắc là,  cả tòa cung thành này quy hoạch tương đương nghiêm chỉnh, hùng vĩ lại trang nghiêm, có cung điện , vài tòa hoa viên, núi giả lưu thủy, đình đài lầu các…… khiến nàng đi lại thiếu chút nữa chân mỏi gãy.

Mà nàng không lạc đường, hoàn toàn là vì phía trước phía sau người đều có một đám nô tài đi theo.

Nơi nàng ở gọi là “Tân Điện”, có nghị sự đường, ngự thư phòng, chính sảnh, sườn thính, phòng khách riêng, phòng ngủ, phòng tắm, có hoa phố sân, hồ nước, đình đài lầu các, mà mặc kệ là thế nào nhất thính thế nào nhất đường, bài trí từng thứ đều sang quý tinh xảo, nhất là ngăn tủ của cái bàn này, ánh sáng màu cùng hoa văn đều kiên cố mà ôn nhuận, giá trị xa xỉ, trông giống đồ của thế kỷ hai mươi mốt , tuyệt đối là đồ cổ vô giá —

Đương nhiên,nàng còn có một thân trang sức châu báu này  , trình độ hào hoa xa xỉ thanh lịch, hoàn toàn không thua Chanel ở hiện đại !

Nhìn trước mắt gương to hơn một thước, nàng đột nhiên phát hiện ngay cả khung kính đều là làm bằng vàng. Chậc chậc chậc, này Đông Phong hoàng triều hẳn là một quốc gia thực giàu có, vàng này nếu lấy mấy khối nhỏ trở về thế giới hiện đại, nàng lập tức trở thành tiểu phú bà!

Còn có bình phong thêu đặt ở bên gường, mặt trên thêu hoa mẫu đơn đang nở rộ trông giống thật sự, hai bên gường thêu dày đặc đầy tinh vi,sa trướng mỏng manh  cũng có thêu kim tuyến……

Nàng hai tròng mắt chớp động rạng rỡ hào quang, nhưng hai thị nữ bên người vô cùng cung kính đưa vào đến một ít trà bánh lại lui ra sau, vẻ mặt của nàng lập tức chuyển ảm đạm.

Ngu ngốc Ngôn Tuyên Nhi, không trở về được hiện đại, đầu thầm nghĩ tiền tiền tiền, lại dùng làm gì?

Nhưng đây là thói quen, từ nhỏ đến lớn, nàng đã bị bách nghe tiền tiền tiền, sau khi lớn lên, cũng chỉ tị chính mình một lòng hướng tiền làm chuẩn, bởi vì nàng cần rất nhiều tiền còn nhân tình trái!

Lúc nhỏ ba mẹ liền ly dị, cậu tuy rằng nhận nuôi dưỡng nàng, nhưng mợ là người không tốt, làm như nàng đến đòi nợ, nhất là khi không có làm tốt công việc hoặc khi tâm tình mợ không tốt, nàng phải chịu một chút đánh đập đều là bình thường, mỗi ngày luôn miệng quở trách nàng, nuôi nàng mất bao nhiêu tiền, còn nói đã đem từng chút ở trên người nàng mỗi chi phí đều nhớ xong ghi nợ, muốn nàng ngày sau có thể đi làm trả hết nợ mới có thể rời đi.

Cuộc sống của nàng, mọi thứ không thoải mái tất cả đều là bởi vì tiền, cho nên, nàng biết rõ tiền không phải vạn năng, nhưng không có tiền cũng không xong.

Cuộc sống Ăn nhờ ở đậu, nàng quá sợ, nàng mong sớm một chút đạt được tự do, cho nên, liền ngay cả đầu tóc dài đến thắt lưng, nàng cũng là cố ý lưu, bán cho hàng tóc giả, bao nhiêu lời ít tiền thôi, không nghĩ tới, liền khéo như vậy, đến nơi đây trở thành nữ hoàng đế!

Nhìn gương, nàng nhẹ vỗ về sợi tóc đen nhánh, đôi mắt đỏ lên. Tóc này không cần bán, tiền cũng không còn cần gấp,mục tiêu tồn tại của nàng  cũng không có……

Thở  dài một cái , nàng xoay người đi ra cung điện, chưa ra đến ngoài, nguyên bản nhóm nô tài bị nàng đuổi ra  ngoài cung lập tức đuổi theo.

Nói đi nói lại, nàng nên tập thói quen, là nữ hoàng, ra vào xuất nhập, phía trước phía sau người, đều như duyệt trận, buổi tối có cầm đèn, ban ngày có cung nữ, thái giám thật dài xếp thành một chuỗi,ngay cả việc gác cái chân hoặc nằm úp sấp, nằm ở trên giường quay cuồng vài cái cũng không thành. ( pùn cười wa )

Rất tự do!

Tự do? Nàng đột nhiên đối với người nào đó cảm thấy khó chịu, người phụ tá cho dù muốn xuất cung cũng không hẳn là nên mang nàng đi ra ngoài nhìn một cái sao? Vừa ly khai liền năm ngày, thực không phụ trách nha!

Tâm tình kém nàng đi đến rừng Điệp Thạch, gặp liễu thụ Y Y, nàng lẳng lặng đứng im, theo tơ liễu tung bay , mái tóc nàng thật dài cũng bay trong gió.

Bao gồm Nghị Dung, Phẩm Hoài, nhóm cung nhân tùy thị liên can, đều cảm thấy đã nhiều ngày nay nữ hoàng thực không giống với trước kia, khuôn mặt xinh đẹp tựa hồ hơn phần hồn nhiên, ngôn hành cử chỉ cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, đối với bọn họ nô tài khách khí nhiều hơn, cũng không thích bọn họ đi theo cùng ra cùng vào, thường yêu cầu một mình một chỗ, ngay cả tắm rửa cũng không cần hạ nhân hầu hạ.

Ngôn Tuyên Nhi biết bọn họ đang đánh giá nàng, cũng biết nàng chỉ cần nhìn qua, bọn họ sẽ bối rối cúi đầu, giống đang đùa giỡn trốn tìm tiểu miêu…… Nhưng mấy ngày nay, nàng cũng mệt mỏi, cũng không nghĩ làm tiếp một kẻ ăn bám nữa.

“Các ngươi lui ra, được không? Đừng nhìn trẫm nữa.”

Có lẽ bởi vì quá mức phiền chán, đã nhiều ngày khẩu khí của nàng không có hòa hoãn, nhưng bất quá cũng là dương cao một chút, không nghĩ tới —

“Nô tài đáng chết!”

Bọn họ sợ tới mức nhất nhất quỳ xuống , vẻ mặt sợ hãi liều mạng dập đầu.

“Đứng lên, làm chi quỳ ta a!”

Người người quỳ ghé vào, đầu cúi, ánh mắt cứ việc ngắm đến phiêu đi, cũng không có nửa người dám ngẩng đầu, ngay cả Phẩm Hoài cùng Nghị Dung cũng quỳ.“Các ngươi hai cái đứng lên, đừng quỳ!”

“Nữ hoàng không tức giận?”

“Không có, không có, đừng nghĩ ta độc ác như vậy.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s