Chương 7 : Ở đây bị bệnh


 

Chương 7 : Ở đây bị bệnh

– Các ngươi làm gì ?

Sở Thanh Linh tức giận xoay người nhìn nha hoàn phía sau.

Nha hoàn phía sau sắc mặt điềm tĩnh, chỉ là cúi đầu cung kính nói:

– Vương gia phân phó nô tỳ trước giúp cô nương tắm rửa thay trang phục.

Sau đó lại bắt đầu vì Sở Thanh Linh cởi quần áo. Sở Thanh Linh có chút sửng sốt, đây là ý gì? Muốn gặp Vương gia còn phải tắm rửa thay y phục, này là quy định ở đâu ra? Thật là làm cho người khó chịu!

– Ta tự mình làm.

Sở Thanh Linh có chút căm tức tránh thoát. Ai ngờ, động tác này lại dọa bốn nha hoàn toàn bộ quỳ ở trên mặt đất, đồng loạt mở miệng cầu xin tha thứ. Thanh âm run rẩy:

– Cô nương, xin đừng làm bọn nô tỳ khó xử, Vương gia đã phân phó cho nô tỳ hầu hạ ngươi, nếu là không làm được, kia bọn nô tỳ ~~~

Câu nói kế tiếp không tiếp tục nói ra, nhưng Sở Thanh Linh cũng hiểu là có ý gì. Đây là cái gọi là uy nghiêm của giới quyền quý sao? Sở Thanh Linh hơi nhíu mi, nhưng cũng không nói gì thêm, mặc cho nha hoàn phía sau bắt đầu giúp nàng thoát y tắm rửa. Không có thói quen người khác cẩn thận tỉ mỉ hầu hạ như vậy, Sở Thanh Linh không được tự nhiên để cho mấy người nha hoàn vì nàng lau chùi thân thể. Mấy nha hoàn cũng không nói thêm gì, chỉ tận tâm vì Sở Thanh Linh xóa sạch dầu vừng, tát cánh hoa.

Cuối cùng, vì Sở Thanh Linh mặc quần áo vào xong, cẩn thận tỉ mỉ thay nàng lau khô tóc, dẫn Sở Thanh Linh theo cửa lúc trước về lại căn phòng ban nãy rồi lui đi, chỉ để lại một mình nàng. Sở Thanh Linh đánh giá y phục trên người. Xiêm y hồng nhạt, trên đai lưng thêu hình một đóa phù dung đang nở, váy tơ tằm sờ vào vô cùng thoải mái. Này Nhiếp Chính Vương trong đầu rốt cuộc đang suy nghĩ gì?

Sở Thanh Linh lặng lẽ ngồi ở một bên, sửa lại mái tóc dài còn có chút ẩm ướt. Ngắm nhìn bốn phía, thở dài tiếp tục chờ đợi.

Đột nhiên, bên ngoài truyền đến một trận tiếng sáo du dương, nhu nhuận kéo dài. Trong làn điệu lại mang theo tia triền miên đau thương, nhàn nhạt yếu ớt, làm cho người ta không thể nắm bắt. Nàng như hành mai mùa đông đứng bên biển buồn rầu sừng sững động nhân. Tuy rằng nghe ra này đó, nhưng vẫn là không thể nghe ra suy nghĩ trong lòng của người diễn tấu. Tâm của người diễn tấu dường như không có giống như vậy. Sở Thanh Linh chậm rãi đứng lên, chậm rãi đi ra ngoài, tìm theo tiếng sáo mà đi. Muốn tìm đến ngọn nguồn của thanh âm đau thương đập vào tận chỗ sâu trong tâm tư này.

Ra cửa, Sở Thanh Linh bước xuống lầu các, tìm theo tiếng sáo hướng rừng trúc bên trái lầu các tìm kiếm. Rừng trúc thông xanh um úc  gần nhìn thật xinh đẹp. Sở Thanh Linh không khỏi có chút ngạc nhiên, đây là trúc bình thường sao? Xung quanh không có bất cứ nhân ảnh nào, Sở Thanh Linh do dự, cuối cùng vẫn là bước vào rừng trúc.

Từng bước một tới gần nơi phát ra thanh âm kia, khắp nơi đều là sắc xanh, màu xanh xinh đẹp. Người thổi sáo rốt cục ở đâu ?

Sở Thanh Linh đột nhiên dừng bước, một màn đập vào mắt làm cho nàng ngơ ngẩn, quên mất nhúc nhích, quên mất hô hấp.

Giữa rừng trúc xanh lục xinh đẹp, một thân bạch y tuyệt mỹ nam tử nhắm lại hai tròng mắt nhẹ nhàng thổi. Kia lông mi thật dài, đẹp, mái tóc dài đen như muẹc, tựa hồ mang theo ưu thương. Luồng ưu thương nhàn nhạt kia làm cho người ta cảm thấy đau lòng. Vẻ đẹp khiến cho tâm hồn người khiếp sợ, thiên địa trong nháy mắt giống như đều làm nền cho hắn.

Sở Thanh Linh kinh ngạc nhìn nam tử trước mắt. Đột nhiên tiếng sáo ngừng lại, tuyệt mỹ nam tử chậm rãi mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào Sở Thanh Linh.

– Nàng đã đến rồi.

Tuyệt mỹ nam tử cười khẽ, linh xảo đem cây sáo thu hồi bên hông, đi từ từ hướng về phía Sở Thanh Linh.

– Đông Phương Thiếu Tư! ! !

Sở Thanh Linh hô nhỏ lên tiếng. Trong lòng kinh ngạc, vì sao Đông Phương Thiếu Tư xuất hiện ở đây? Vì sao ở trong Nhiếp Chính Vương phủ thổi sáo dẫn nàng đến đây? Đông Phương? Đông Phương?!

– Xuỵt ~~

Đông Phương Thiếu Tư chạy tới trước mặt Sở Thanh Linh, vươn ra ngón tay xinh đẹp nhu nhuận nhẹ nhàng xoa Sở Thanh Linh môi, khóe miệng vẫn lộ vẻ nhàn nhạt cười

– Gọi ta Thiếu Tư.

Sở Thanh Linh cảm giác được trên môi ngón tay lành lạnh, một khắc cứng đờ. Sớm nên nghĩ đến, họ Đông Phương này là quốc tính! Nhiếp Chính Vương, hắn chính là Nhiếp Chính Vương, nam tử nàng cứu chính là Nhiếp Chính Vương! Vì thế biết chỗ ở của nàng, hiện tại đem nàng tìm tới.

– Gọi ta Thiếu Tư ~~~

Đông Phương Thiếu Tư gần sát vào Sở Thanh Linh mỉm cười nói, thanh âm trầm thấp kia tựa hồ có vô pháp ma lực ngôn ngữ

Sở Thanh Linh nhìn vào đôi đồng tử đẹp đẽ của Đông Phương Thiếu Tư, tựa hồ giống như có thể đem người hút vào, nhẹ nhàng mở miệng:

– Thiếu Tư ~~~~

– Ân, Thanh Linh, ta một mực chờ nàng.

Đông Phương Thiếu Tư hơi cúi đầu nhẹ hôn lên trán nàng.

Trên trán Sở Thanh Linh bỗng nhiên cảm giác được hơi thở ấm áp kia, chợt phản ứng lại, chính mình đây là thế nào? Vươn tay dùng sức đẩy ra Đông Phương Thiếu Tư, trừng mắt nhìn hắn.

– Ngươi không phải bị bệnh sao? Muốn ta đến khám và chữa bệnh cho ngươi ?

Sở Thanh Linh nhất thời quên mắt người trước mặt là Nhiếp Chính Vương, cau mày tức giận nói.

– Là bị bệnh.

Đông Phương Thiếu Tư ánh mắt chợt ảm đạm xuống tới, chậm rãi rũ mắt xuống, không nói thêm gì nữa.

Sở Thanh Linh nhìn người trước mắt chợt theo vừa trêu đùa biến thành như vậy cô đơn, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải. Chỉ biết là người trước mắt lúc này làm cho người ta rất yêu thương rất yêu thương.

– Ở chỗ nào khó chịu ?

Sở Thanh Linh đi lên phía trước, nhăn nhó nói:

– Để ta bắt mạch cho ngươi.

Đông Phương Thiếu Tư chậm rãi đưa tay ra, Sở Thanh Linh cầm cổ tay của hắn, hơi nhíu nhíu mày, cổ tay hảo lạnh. Vì sao lạnh như thế? Vừa mới cầm cổ tay Đông Phương Thiếu Tư, hắn lại rất nhanh giữ lại cổ tay nàng, một tay lấy tay nàng đặt trước lồng ngực mình.

Làm gì? Sở Thanh Linh kinh ngạc ngẩng đầu, lại chống lại đôi đồng tử ngập sương mù tràn đầy xinh đẹp của Đông Phương Thiếu Tư.

– Ở đây bị bệnh.

Đông Phương Thiếu Tư khẽ cười rộ lên

– Ở đây quá nhớ nàng.

Sở Thanh Linh há to mồm, nhìn Đông Phương Thiếu Tư cười xấu xa một lát mới kịp phản ứng bị trêu đùa. Chợt dùng sức muốn rút về tay của mình, lại thế nào cũng khổng thể rút lại.

– Buông ta ra! Ngươi là tên lường gạt!

Sở Thanh Linh cúi đầu trách cứ .

Đông Phương Thiếu Tư mắt điếc tai ngơ, không buông tay nàng ra trái lại một phen dùng sức đem nàng kéo đến trong lòng. Sở Thanh Linh cảm nhận được trước mặt đặc hơn hơi thở nam nhân cùng mùi hương long đản nhàn nhạt dễ ngửi, trên mặt bắt đầu nóng lên. Vươn tay dùng sức thúc Đông Phương Thiếu Tư:

– Ngươi làm gì? Buông ta ra!

– Đừng nhúc nhích!

Đông Phương Thiếu Tư bỗng nhiên nói rất nghiêm túc, khiến Sở Thanh Linh ngây ngẩn cả người.

– Nàng, thật ấm áp.

Câu nói kế tiếp của Đông Phương Thiếu Tư càng làm cho Sở Thanh Linh không thể hiểu nỗi, bây giờ là mùa hè a, ôm một người rất nóng, hắn lại còn nói ấm áp!

– Ngươi, thật là một quái nhân.

Sở Thanh Linh lắc lắc thân thể muốn tránh thoát khỏi Đông Phương Thiếu Tư ôm ấp.

Lần này Đông Phương Thiếu Tư hợp tác thả Sở Thanh Linh, chỉ là mỉm cười tươi sáng nhìn Sở Thanh Linh phấn hồng khuôn mặt.

– Ngươi đã không bệnh, ta có thể trở về đi? Phụ mẫu ta hẳn là thực sốt ruột.

Sở Thanh Linh hơi đem đầu nghiêng qua một bên, không nhìn vào cặp mắt sáng quắc của Đông Phương Thiếu Tư.

– Khó mà làm được.

Đông Phương Thiếu Tư cũng đem đầu nghiêng qua một bên cùng Sở Thanh Linh ánh mắt đối lại, nhẹ nhàng cười nói ra quyết định của chính mình.

4 comments on “Chương 7 : Ở đây bị bệnh

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s