CHƯƠNG 5: NGOÀI Ý MUỐN TỚI CHƠI.


 

CHƯƠNG 5: NGOÀI Ý MUỐN TỚI CHƠI.

Sở Thanh Linh nhìn Sở Mặc Hiên kích động đứng trước mặt mình, nghe xong lời hắn nói có chút ngây ngẩn cà người. Nam nhân kia cứ như vậy đột nhiên biến mất, cứ đi như vậy? Không để lại đôi câu vài lời cũng như bất cứ vật gì, cứ như vậy vô thanh vô tức biến mất. Hẳn là sớm biết hắn sẽ rời đi, mình cũng hi vọng hắn đi không phải sao? Chỉ là trong lòng có cảm giác mất mát nhàn nhạt kia là vì cái gì đâu? Sở Thanh Linh có chút không hiểu rõ mình. Người kia, chỉ là cùng hắn sống chung có hai ngày ngắn ngủi, vì sao lại cảm giác như là đã quen nhau lâu rồi a.

“Tỷ?” Sở Mặc Hiên nhìn Sở Thanh Linh ngẩn người, trong lòng dâng lên cảm giác bất mãn. Tỷ tỷ cư nhiên vì nam nhân kia rời đi mà mất hứng.

“Ân? Làm sao vậy, Mặc Hiên?” Sở Thanh Linh lấy lại tinh thần, nhìn mi gian có chút ảo não Sở Mặc Hiên.

“Tỷ, người nam nhân kia có cái gì hay, không lễ phép, ngươi cứu hắn, thế nhưng hắn đến một câu tạ ơn cũng không có liền ra đi không từ giã!” Sở Mặc Hiên nắm chặt tay không cam lòng nói.

“Đứa ngốc, ta nghĩ hắn làm cái gì?” Sở Thanh Linh cười, “Buổi chiều ngươi không phải còn cùng phụ thân đi y quán sao?”

“Đi.” Sở Mặc Hiên đối với lời nói của Sở Thanh Linh có chút hoài nghi, thật không có nghĩ tới người nam nhân kia sao?

“Vậy ngươi bây giờ đi nghỉ ngơi chút đi.” Sở Thanh Linh vương tay sờ sờ Sở Mặc Hiên đầu.

Những ngày kế tiếp lại giống như bình thướng trôi qua, bình thản lại tràn đầy hạnh phúc. Ngoại trừ sát vách nhà Lý viên ngoại gia nhi thường tới quấy rầy ở bên ngoài thì coi như là nhàn nhã.

“Ta nói cho ngươi, tỷ của ta không có nhà, ngươi người này như thế nào lại phiền toái như vậy!” Sở Mặc Hiên không kiên nhẫn nhìn nam tử trước mặt, lớn lên là một bộ yếu đuối bộ dáng, cả ngày lấy cây quạt trang nhã nhặn. Nếu không phải quan hệ của Sở gia cùng Lý gia không tệ, Sở Mặc Hiên đã sớm lấy chổi quét Lý Thư ra khỏi nhà.

“Ta hôm nay không thấy Thanh Linh ra khỏi nhà a.” Lý Thư Hoàn trơ trẽn đưa chân muốn bước vào. Sở Mặc Hiên che ở  cửa không tha, hai người giằng co mãi không dứt. Sở Mặc Hiên trong lòng càng căm tức, ghét nhất là cái loại công tử ăn chơi trác táng này, lại còn dám gọi nàng thân thiết như vậy. Thanh Linh là cho phép hắn gọi sao? Còn thường xuyên cậy thế trong nhà có người làm quan trong triều, một nam nhân nông cạn như vậy sao có thể đem tỷ tỷ giao cho hắn.

“Hiên nhi, làm sao vậy?” Đoan Ngọc ôn nhu thanh âm từ bên trong vang lên.

“Không có gì.” Mặc Hiên vội trả lời nhưng Đoan Ngọc đã từ trong nhà đi ra tới.

“Thư Lưu, là ngươi a. Tiến vào ngồi đi.” Đoan Ngọc cười rộ lên hướng Lý Thư Lưu ngoắc tay. 

“Bá mẫu” Lý Thư Lưu gương mặt cười tươi như hoa theo Sở Mặc Hiên ở bên cạnh đẩy ra. Sở Mặc Hiên hừ lạnh một tiếng cũng theo sau đi vào nhà.

“Thư Lưu, ngồi đi, có chuyện gì a?” Đoan Ngọc ôn nhu cười, phân phó nha hoàn pha trà. Kỳ thực nàng làm sao không biết hắn tới là vì cái gì. Chỉ là Linh nhi không thích hắn thì cũng không có cách nào.

“Cái kia, bá mẫu, Thanh Linh có nhà sao? Ta hôm qua tìm được một cây cổ cầm (ta thấy cổ cầm hay hơn nên để thế nha), âm sắc thực tốt, muốn tặng cho nàng.” Lý Thư Còn nhìn quanh, nhưng lại không có nhìn thấy thân ảnh của Sở Thanh Linh.

“Tỷ của ta không có ở nhà!” Sở Mặc Hiên tức giận cướp lời.

“Hiên nhi.” Đoan Ngọc bất đắc dĩ quát lớn Sở Mặc Hiên. Đứa nhỏ này gặp được nam tử có ý muốn quấn quýt Linh nhi liền có thái độ như vậy, e rằng hắn cho rằng những nam tử này đều không vừa mắt hắn đi.

“Hừ!” Sở Mặc Hiên hừ lạnh một tiếng, lại nhìn tới hai tay không của Lý Thư Lưu nói “Ngươi nói muốn tặng tỷ tỷ của ta cầm, kia cầm đâu?”

Lý Thư Lưu cười gượng hai tiếng: “Cầm ở nhà, liền là muốn mời Thanh Linh sang cùng ta xem cầm.”

Sở Mặc Hiên chẳng thèm liếc nhìn Lý Thư Lưu, chỉ biết người này chẳng có cái gì chủ ý tốt a.

“Linh nhi ở phía sau viện chỉnh lí dược thảo, Hiên nhi, đi gọi tỷ tỷ ngươi đến.” Đoan Ngọc bất đắc dĩ cười cười, đối với Lý Thư Lưu nghĩ, đứa nhỏ này ngoại trừ khoe khoang thì cũng không có cái khuyết điểm gì khác. Tuy rằng trong nhà có tiền, nhưng cũng tuyệt không kiêu căng ương ngạnh 

Sở Mặc Hiên đảo cặp mắt trắng dã không thèm động một bước chân. Lý Thư Lưu cũng không để tâm, cười rộ lên đứng dậy nói: “Như vậy, tự ta đi tìm Thanh Linh đi.”

“Ngươi chờ, ta đi gọi tỷ tỷ.” Quả nhiên, Lý Thư Lưu dứt lời Sở Mặc Hiên lập tức hoạt động cước bộ. Làm cho hắn đi tìm tỷ tỷ còn không bằng chính mình đi.

Lý Thư Lưu ngồi lại vị trí, cùng Đoan Ngọc nhàn nhã nói chuyện.

Chỉ lát sau, Sở Thanh Linh gương mặt mỹ lệ xuất hiện ở cửa, mặc còn có chút phấn hồng, tựa hồ vừa qua một trận bận rộn.

“Thư Lưu, ngươi tới rồi.” Sở Thanh Linh mỉm cười nhìn Lý Thư Lưu chào hỏi.

“Thanh Linh…” Lý Thư Lưu cao hứng đứng dậy “Ngày hôm qua tìm được cổ cầm, âm sắc rất tốt, nghĩ hẳn là ngươi rất thích chi nên mới tìm ngươi muốn gọi ngươi qua xem.”

“Thực sự?” Sở Thanh Linh quả thực có hứng thú, từ sau khi tới thế giới này ngoại trừ vẫn như trước thích cổ cầm thì là thích dược thảo a.

“Ân, ở nhà của ta, ta nghi cầm kia chỉ có ngươi chơi mới phù hợp vì thế liền xuất ít tiền mua trở về.” Lý Thư Lưu nói nhẹ, thế nhưng người ở chỗn nàu đểu hiểu trong mắt hắn một ít tiền là như thế nào, ít ra cũng là hơn hai vạn.

Sở Mặc Hiên mắt lạnh nhìn vẻ mặt lấy lòng của Lý Thư Lưu, trong lòng càng thêm chán ghét.

“Cùng ta đi xem đi.” Lý Thư Lưu hi vọng nhìn về phía Sở Thanh Linh.

Sở Thanh Linh vừa định nói chuyện, cửa lại truyền đến một trận huyên náo.

“Chuyện gì xảy ra? Như thế ầm ĩ?” Đoan Ngọc khó hiểu đứng dậy nhìn ra phía cửa.

“Phu nhân, bên ngoài có thật nhiều người tới.” Nha hoàn vẻ mặt hoảng hốt đi vào cửa nói gấp “Nói là tới mang tiểu thư đi.”

Dứt lời, mọi người liền hai mắt nhìn nhau, mà Sở Thanh Linh càng là không hiểu nhìn ra phía cửa, mà ngoài cửa cũng đã có người tiến vào trong viện. Lý Thư Còn đứng dậy nhìn về phía cửa, khi thấy trang phục của những người kia, trong lòng không khỏi kinh hãi. Đó là trang phục của thị vệ hoàng gia a! Mà trung niên nhân đi ở phía trước ăn mặc bất phàm, vẻ mặt trầm tĩnh hướng bên trong tiến vào.

“Là thị vệ hoàng gia!” Lý Thư Lưu kinh ngạc hô nhẹ ra tiếng, mọi người nghe được cũng toàn bộ kinh ngạc nhìn về phía những người đang tiến vào.

“Xin hỏi, ai là Sở Thanh Linh cô nương?” Trung niên nam nhân dẫn đầu khách khí hỏi.

“Là ta, xin hỏi ngươi là?” Sở Thanh Linh khó hiểu hỏi.

“Tại hạ là quản gia trong phủ nhiếp chính vương Hiền thân vương, nghe nói cô nương y thật cao minh, vương gia nhà chúng ta bệnh nặng, hi vọng có thể mời cô nương tới chữa bệnh.” Lời của quản gia tuy là khách khí, nhưng ngữ khí lại mang theo tia không cho cự tuyệt.

Nhiếp chính vương? Mọi người kinh ngạc. Tất cả mọi người đều biết, đương kim hoàng thượng tuổi nhỏ, gần năm tuổi đã leo lên ngôi vua, do dưỡng mẫu của hắn là Hoa quý phi cùng nhiếp chính vương Hiền thân vương phụ tá. Vị kia nhìn như dưới một người trên vạn người, kì thực chính là quyền khuynh thiên hạ, người như vậy sẽ tìm Sở Thanh Linh chữa bệnh sao? Có phải hay không nhầm lẫn đâu? Đây là trong lòng mọi người đều nghi vấn.

“Vị tiên sinh này có phải nhầm hay không, nhà của ta Linh nhi không phải là đại phu.” Đoan Ngọc lúc này thấy sự tình không phải đơn giản như vậy. Nhưng lại thế nào cũng nghĩ không ta vị kia quyền khuynh thiên hạ, một tay che trời nhiếp chính vương gia làm sao lại phái người tới thỉnh nữ nhi nhà mình tới vì hắn mà khám chữa bệnh.

“Đây là vương gia phân phó, hơn nữa vương gia nói, căn bệnh này nếu không phải là Sở cô nương tới chữa thì không thể được.” Quản gia nhíu mày nói, “Thỉnh Sở cô nương không nên làm khó bọn hạ nhân chúng ta, cùng chúng ta đi trở về.”

“Hiện tại?” Sở Thanh Linh kinh ngạc lên tiếng.

    

4 comments on “CHƯƠNG 5: NGOÀI Ý MUỐN TỚI CHƠI.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s