ưng nương tử c6.2


C6.2

Ánh mắt của hắn đuổi theo nàng, xem nàng làm điều thừa dùng chăn quấn quanh thân thể, đôi môi bất giác nở một nụ cười.

Đối với thân thể lẫn nhau, bọn hắn đều không còn xa lạ gì, có cần phải cố che giấu sao?

Có thể thấy được rằng, tuy rằng vừa rồi nàng mới thực cuồng dã, nhưng mà trong nội tâm vẫn là bảo thủ.

“Chờ một chút, chúng ta cùng nhau tắm.” Hắn cũng xoay người ngồi dậy, đáy mắt vẫn là ý cười dào dạt như trước.

Tuy rằng nàng chưa chắc là sẽ đồng ý, nhưng mà hắn vẫn muốn thử xem.

Nghe vậy, An Thải Trí trừng to mắt nhìn hắn.

Đây là nói giỡn đúng không?

Đời này nàng còn chưa có cùng một năm nhân nào cùng tắm rửa, huống hồ tắm rửa là chuyện riêng tư, như thế nào có thể cùng người khác làm cùng nhau được đây?

Đang muốn cự tuyệt hắn thì điện thoại di động của nàng lại vang lên.

“Thật xin lỗi, tôi đi nghe điện thoại trước!”

Tìm được cái cớ, nàng vội vàng lê thân đi ra cái sô pha, rất nhanh lấy ra được cái điện thoại ở trong ví, chỉ là nhìn thấy thời gian ở trên chiếc điện thoại di động, nàng thiếu chút nữ là té xỉu luôn.

“Là tôi!” Nàng lập tức nhấc máy nghe điện thoại.

Ông trời! Đã đến mười một giờ rồi! Nàng đến tột cùng là đang làm cái quỷ gì vậy?

“Ngài đang ở nơi nào?” Lý Tư nhẹ nhàng thờ ra, tìm cả một buổi sáng không thấy người lãnh đạo trực tiếp, hắn gấp đến độ thiếu chút nữa là đi báo cảnh sát.

Ngày hôm qua sau khi cấp trên ra ngoài đi dạo một lúc sau liền không thấy đâu, cho đến khi tan tầm cũng không có về công ty, buổi sáng hắn đến An gia hỏi quản gia, thì được biết rối hôm qua nàng còn chưa có trở về nhà nữa, hắn thật sự là vội muốn chết luôn.

“Hội nghị sao rồi? Tiến hành như thế nào rồi?”

Nàng đương nhiên không hề trả lời câu hỏi của Lý Tư, cùng một người nam nhân qua đêm đến nỗi làm chậm trễ công việc, như thế sao nàng dám nhìn ánh sáng.

“Tổng giám đốc Phương đã thay ngài chủ trì hội nghị, trước mắt mới chỉ coi như tiến hành thuận lời mà thôi.” Lý Tư báo cáo xong, vẫn không nhịn được mà hỏi lần thứ hai: “Ngài đang ở nơi nào?”

“Tôi lập tức trở về đây.” Nàng nghe qua vấn đề của hắn, chỉ thị luôn: “Cậu nói cho tổng giám độc Phương, cái hội nghị này không thành công, thì hắn cũng lo cho chức vụ của mình đi, cần chính hắn cố gắng lo liệu, chủ trì tốt cho tôi, không cần một cái kết quả không ra gì đưa cho ta nhìn.”

An Thải Trí cúp điện thoại, phát hiện Niếp Thiểu Ưng đang ngồi ở mép giường lấy biểu tình thích thú nhìn nàng.

“Có gì không đúng sao?” Nàng không tự giác được lấy điện thoại thả vào trong ví.

“Không có.” Hắn đứng dậy, cố gắng đưa tay ra đấm bóp thân thể mệt mỏi, hào phóng cho nàng xem thân thể trần truồng của hắn, đôi môi vẫn mang theo ý cười thỏa mãn. “Đi thôi, chúng ta cùng nhau tắm.”

Phong cách làm việc của nàng thật sự là rất giống hắn, ngay cả giọng điệu nghiêm khắc đối với cấp dưới cũng giống hệt, vừa mới cái loại nói này, trăm phần trăm, tựa như từ trong miệng của hắn nói ra.

Hắn nhịn không được mà nghĩ, nếu như nữ nhân này có thể trở thành bạn đời của hắn, điều này sẽ là một việc rất kỳ diệu.

Ngẫm lại, không cần vì một tiểu nữ nhân yêu mến bám dính mà buồn bực, không cần phải tốn thời gian cùng một nữ nhân ngắm trăng nữa, bọn hắn có thể cùng nhau thâu đèn suốt đêm ── vì công việc ── điều này hoàn toàn phù hợp với lý tưởng của hắn.

“Không!” Nàng biến sắc, vội vàng thoái thác. “Hai người cùng nhau tắm thì quá chậm, tôi còn muốn về công ty, chính mình tắm là được rồi!”

Nàng giống như mất mạng mà chạy vào trong phòng tắm, rất nhanh đã truyền ra tiếng nước.

~~~ phân cách tuyến ~~~

“Ưng thiểu, Kha Đổng đã hỏi ngài đối với kế hoạch năm tỷ đồng với “tập đoàn Khải Hàng” khu hai nghìn thổ địa kia có ý kiến gì không?”

Thân là thư ký tổng tài Phương Huân Hà, thấp giọng để nói với người lãnh đạo trực tiếp, nàng cảm thấy thủ trưởng hôm nay tựa hồ như không có mang theo linh hồn đi cùng.

Niếp Thiểu Ưng phục hồi lại tinh thần, qua loa trả lời đối với vấn đề Kha Đổng kia.

Đối với tập đoàn đối thủ mà tiêu hai ngàn đất, việc này đối với hắn cho đến bây giờ đều không có bất kỳ cái nhìn nào.

Mấy ngày hôm nay, một hình bóng xinh đẹp thường thoáng xuất hiện ở trong lòng hắn lưu luyến không đi, hơn nữa vào ban đêm, khi mà một mình hắn nằm ở trên giường, liền đặc biệt nhớ lại thân thể mềm mại động lòng người của An Thải Trí.

Khi hắn cảm thấy nhớ nàng cũng chính hắn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Buổi tối tốt đẹp hôm đó lưu luyến trong đầu của hăn không đi, hắn thậm chí không để ý tốn thời gian để cùng nàng thưởng thức bữa tối dưới ánh nến, mà sẽ không coi đó là một loại lãng phí nghiêm trọng.

Nhưng mà, kia tựa hồ như chỉ là một ý tưởng của hắn, hắn từng đi tìm nàng, nhưng mà phụ tá của nàng đã nói: nàng cùng thư kí đến Las Vegas để làm công việc rồi.

Nàng là vì trốn tránh hắn mới đi xa như vậy sao?

Chỉ mong đây chỉ là suy nghĩ miên man của bản thân hắn, hắn tin tưởng chuyện đêm đó mặc dù phát sinh là chuyện ngoài ý muốn, nhưng tuyệt đối là lưỡng tình tương duyệt. (miu: hai bên đều tự nguyện)

“Lão đại, nếu như mà muốn ở trong này phá đầu, thì không bằng đi sân bay đón máy bay, cho nàng một sự vui mừng đi.”

Nhìn ra được suy nghĩ ở trong lòng huynh trưởng, Niếp Thiểu Hổ cùng hắn đi đến một party liền cầm chén rượu đỏ đi tới, thản nhiên cho hắn một đề nghị đúng trọng tâm.

Hắn bình thường không thích nói nhiều, nội tâm chỉ là một con hổ giấy thẹn thùng, nhưng diễn cảm thì lại lạnh lùng ── hắn có thói quen dùng tàn khốc để che dấu bản tính thẹn thùng của chính mình.

“Rất thô bỉ a.” Niếp Thiểu Ưng nhăn nhăn mi, đối với khả năng của lão tam là có thể nhìn thấu lòng người, hắn sớm đã nhìn quen sẽ không trách.

Hiện tại việc của hắn cùng An Thải Trí, trải qua sự tuyên truyền mạnh mẽ của lão tứ Niếp Thiểu Long, mà trừ bỏ ông nội, huynh đệ trong nhà đều biết hết rồi.

Xem, đây chính là chỗ phiền phức của khả năng đặc biệt của bốn anh em bọn họ, trong lòng đang suy nghĩ cái gì, muốn làm cái gì, mà làm cái gì cũng đều bị trêu trọc, một chút riêng tư cũng không có.

Nhưng thật ra ở trong quán rượu ngày đó, lão tứ phi thường đã đạt đến một trình độ nào đó, cái con mắt tinh quái kia biết trước được hắn cùng An Thải Trí sẽ phát sinh ra sự việc nào đó nên đã thức thời tránh được, coi như tiểu tử đó thông minh.

“Anh có thể đi mua một bó hoa hồng để đến sân bay đón người.” Niếp Thiểu Hổ nói tiếp.

Hắn không cần nghĩ cũng biết, lão đại đối với việc theo đuổi nữ nhân hoàn toàn không có kinh nghiệm, nếu như hắn chịu đi sân bay, nhất định là một động tác theo mệnh lệnh, ngay cả thúc đi mua hoa cũng sẽ không đi mua.

“Quá cũ rồi?”

Niếp Thiểu Ưng nghĩ đến bộ dạng mình mang theo hoa đến sân bay… Thật là một con lừa.

Làm sao mà lão tam lại không có một chủ ý nào tốt hơn đây?

An Thải Trí sẽ thích có người đi sân bay đón nàng sao?

Nàng cũng sẽ thích hoa hồng sao?

Nàng cũng không phải là một nữ nhân bình… Ân, có lẽ là hắn nên đi hỏi người ý kiến của lão nhị là lão luyện trong tình trường đi, chắc hẳn là tương đối chính xác.

“Phiền cho tôi thêm một ly rượu vang.”

Ở trong khoang hạng nhất của chuyến máy bay từ Las Vegas bay trở về Đài Loan, An Thải Trí trằn trọc khó có thể ngủ say, dứt khoát bảo tiếp viên hàng không cho nàng ly rượu, để ngủ ngon.

Mấy ngày nay nàng ở Las Vegas làm việc vì tập đoàn An Thị như một con ngựa không có dừng, dù là như thế nào, sau khi ban đêm một mình trở lại khách sạn ngủ, mỗi ngày nàng đều nhớ đến Niếp Thiểu Ưng.

Nam nhân thứ hai trong cuộc sống của nàng…

One comment on “ưng nương tử c6.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s