Ưng nương tử c7.1


 

Ưng  nương tử

cv: meoconlunar

edit: miu

Chương thứ bảy

Có điểm ngu ngốc, nhưng đúng là hắn đã đến đây.

Công chính đứng ở trong đại sảnh của sân bay đón máy bay, Niếp Thiểu Ưng một thân âu phục có nhãn hiệu nổi tiếng, tay đang cầm một bó hoa hồng nhập khẩu, hắn cao tận một mét tám, ở giữa đám đông đón máy bay thật sự là hạc trong bầy gà.

Lão tam mà chứng kiến được bộ dạng này của hắn chắc chắn sẽ cười đến chết, ngày đó ở trong tiệc tối nói chuyện với nhau thì rõ ràng bộ dạng của hắn là đánh chết cũng không làm, hắn sẽ không mang hoa đến sân bay đến đón người, nhưng mà giãy dụa hồi lâu, hắn vẫn đến đây.

Bởi vì hắn đã hỏi qua ý kiến của người có kinh nghiệm rồi, lại có thể bảo hắn mang hoa hồng tới đón người.

Hắn khuất phục, cho nên hắn mới đến đây, dùng đến một bộ dạng cũ kĩ.

Nhìn vào thời gian, 11h… Chuyến bay của nàng hẳn là đã hạ xuống rồi.

Đầu óc của hắn hiện lên thần thái tự tại của An Thải Trí trong đêm đó ở bên suối phun Niếp gia, còn có hai gò má đỏ ửng khi mà tình cảm trên giường mãnh liệt đi qua.

Đối với một nữ nhân đã lên giường cùng với hắn, hắn không thể không xem ra gì.

Hơn nữa nàng lại là An Thải Trí, nguyên bản là người phụ nữ trong lòng của hắn.

Điều này làm cho hắn cảm giác được, sau khi hai người có quan hệ thân mật chệch đường ray, nếu như đối với nàng không đủ thận trọng, hắn sẽ bị nàng cho thành một nam nhân không chịu trách nhiệm.

Bởi vậy tư tưởng liền được đả thông, hắn không nên bị động.

Còn nữa, hắn không thể phủ nhận cái cảm giác thỉnh thoảng hiện lên này, cái cảm giác muốn gặp nàng.

Còn nữa, hắn không thể phủ nhận cái cảm giác thỉnh thoảng hiện lên này, cái cảm giác muốn gặp nàng.

Nhưng mà hắn không hề nắm chắc, khi mà nàng nhìn thấy hắn thì sẽ có phản ứng gì đây?

Dù sao ngày đó sau khi hắn đi tắm rửa, nàng lại có thể cách ván cửa để nói tiếng chào qua loa với hắn rồi đi, làm hắn cảm giác giống như không thoải mái.

Cùng ngày hắn nguyện đi ăn trưa cùng với nàng, sau đó đưa nàng về công ty, hết thảy các kế hoạch đều bị nàng làm rối.

Ôn tồn qua đi, nàng cũng không muốn hắn sao?

Có phải chỉ có mỗi hắn đang muốn nàng không?

Trước mắt như thế, hắn còn không thể xác định, quan hệ của hai người bây giờ là một mình hắn đơn phương, hay là cả hai người đều có cảm giác với nhau… An Thải Trí mệt mệt mỏi mỏi đi ra khỏi đại sảnh của sân bay.

Nàng cùng Lý Tư đều tự xách hành lý của mình, đã hơn 11 giờ rồi, mặc dù đã ở trên máy bay ngủ mấy giờ rồi, nhưng mà bay đường dài vẫn làm nàng mệt chết.

Nàng hoàn toàn không nghĩ tới sẽ có người tới đón nàng, hơn nữa người kia bây giờ đối với nàng mà nói, là một nhân vật mẫn cảm.

Trong lúc nàng nhìn thấy Niếp Thiểu Ưng nghiêm trang đứng ở chỗ lối ra thì trong một khoảng thời gian ngắn, nàng phản ứng không kịp, đi tới đi lại rồi cũng tạm dừng.

Trong lòng nàng rung động nhìn hắn.

Trong tay hắn đang cầm hoa hồng, thân hình cao lớn cơ hồ như lấp đầy lối ra, âu phục rất đẹp, là một kiểu dáng mà nàng mới xem qua trong một quyển tạp chí, cũng đúng lúc là phong cách mà nàng thích.

Hoa là muốn tặng cho nàng sao?

Đang suy nghĩ thì ánh mắt của Niếp Thiểu Ưng cùng với nàng giao nhau, hắn tươi cười với nàng, sự tươi cười này làm cho trái tim nàng nhảy thẳng lên.

Nàng không xác định mà đi về hướng của hắn, hồn nhiên đã quên mất Lý Tư vẫn tồn tại.

Nàng không biết được trong mắt mình có bao nhiêu nhiệt liệt, nếu như trước mặt nàng có gương, nàng xác định rằng mình chắc chắn sẽ bị giật mình.

Nàng từng tự nói với chính mình, không thể có cái quan niệm bảo thủ rỗng tuếch, chuyện mà bọn họ phát sinh trong lúc đó là ngươi tình ta nguyện, tất cả mọi người đều là người trưởng thành rồi, hẳn là có thể vì chính mình mà phụ trách.

Nhưng mà về phương diện khác, nàng lại vô pháp thuyết phục chính mình thật sự là không cần.

Nếu như hắn thực xem như chuyện đêm hôm đó thành chuyện tình một đêm, nàng sẽ cảm giác mình giống như một đứa ngốc, rồi lại phát sinh phản cảm đối với hắn.

Ngày đó nàng không chờ được hắn tắm rửa xong liền vội vàng rời đi, một mặt là công việc thật cấp, về phương diện khác là bởi vì nàng cảm thấy xấu hổ, nàng không biết phải đối mặt với hắn như thế nào.

Hai người không phải tình nhân, tình cảm mãnh liệt qua đi thì nên dùng thái độ nào để ở chung đây?

Trên công tác nàng là một nữ cường nhân, nhưng về sự việc tình một đêm này, nàng một chút kinh nghiệm đều không có, ngay cả bây giờ có nhìn thấy hắn, bọn họ còn có cảm giác ngượng ngùng.

Nàng đi về hướng Niếp Thiểu Ưng đang dùng ánh mắt nghênh đón nàng, dáng người cao gầy xinh đẹp đứng lặng ở trước người của hắn.

“Hoan nghênh em trở về.” Hắn đưa hoa hồng lên. “Công việc thuận lợi sao?”

“Cảm ơn, rất thuận lợi.”

Nàng đưa tay tiếp nhận bó hoa, nhẹ nhàng chuyển động con mắt nhìn hắn, có chút cảm giác say ngà ngà đang lên men ở trong cơ thể của nàng.

Đối với hoa, nàng cùng với những người con gái khác không khác nhau lắm, nhìn hoa hồng làm nàng lộ ra nụ cười, hoa hồng thường thường biểu đạt cho tình yêu.

Hắn tính muốn cùng nàng phát triển tình yêu nam nữ sao?

“Anh đưa em về.” Con mắt đen của hắn nhìn nàng chằm chằm, một khắc cũng không rời.

Nàng không hề nghĩ ngợi gì liền gật đầu, lúc này mới nhớ đến sự tồn tại của Lý Tư.

Nàng vừa quay người, nhìn thấy Lý Tư đang dấu diếm cảm xúc đứng ở cách đó không xa nhìn nàng, nàng cười một cách thản nhiên.

“Cậu đi trước đi.”

Nàng cũng không có thói quen nói với cấp dưới về việc tư.

Nhìn Niếp Thiểu Ưng đang hơi vuốt cằm, Lý Tư nhếch môi mỏng lên, không nói hai lời liền bỏ đi.

Ngoài cửa sổ màn đêm rủ xuống, trên đường cái xe vẫn như cũ êm ãi, trong xe vang lên bản nhạc lãng mạn “Seattle đêm chưa ngủ”.

Niếp Thiểu Ưng một tay lái xe, trong xe giờ phút này không có một tiếng động nào, hắn nắm lấy bàn tay của An Thải Trí, nàng thuận tiện dựa vào bờ vai của hắn, đôi môi đỏ mọng không tự giác mang theo mỉm cười, trong lòng dâng lên sự thỏa mãn vô hạn.

Nguyên lai là mấy ngày nay cảm giác thành tựu của nàng chiến đấu đều là giả, giờ khắc này, tâm trạng buồn bực của nàng mới có thể giải thích được.

Hắn đương nhiên không hề đưa nàng trở về nhà, mà là tới một gian phòng trong khách sạn sáu sao có bể bơi ở trong phòng.

Vừa vào cửa, hắn liền khẩn cấp ôn hôn nàng, cái miệng ướt át trằn trọc đặt ở trên môi nàng, đầu lưỡi ấm áp xông vào trong miệng nàng dây dưa.

Nàng nhiệt tình hưởng ứng ôm lấy cái cổ của hắn, cảm giác hết thảy cũng giống như là lần đầu tiên của bọn họ vậy, nàng ở trong lòng Niếp Thiểu ưng, nghe được hơi thở nam giới ở trên người hắn, liền có cảm giác mê loạn đến hôn mê.

Nhất định là cảm giác của nàng đã viết toàn bộ ở trên mặt rồi, cho nên hắn càng ôm nàng chặt hơn, quần áo của nàng ngay lập tức bị hắn cởi ra.

Trong một lúc sau, trong phòng trừ bỏ thở gấp cùng ngâm nga, không có một loại âm thanh nào khác.

Tình yêu của hắn phủ lên trên mệt mỏi đi đường của nàng, nàng đã quên đi cái gì được gọi là mệt, rong chơi ở dưới người của hắn, mặt của nàng đỏ lên, hô hấp của nàng dồn dập, lỗ chân lông trên toàn thân nàng đều nở ra.

Tay nàng vây quanh ở cổ của hắn, tùy ý hắn cứ tùy tiện đòi lấy, nàng đã hưởng thụ được khoái cảm tột đỉnh.

Sau khi tình cảm mãnh liệt qua đi, nàng khỏa thân ở trong bể bơi hưởng thụ cuộc sống an nhàn.

One comment on “Ưng nương tử c7.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s