vương gia ( đệ nhất chương)


ĐỆ NHẤT CHƯƠNG: TRÍ MẠNG GẶp GỠ

Edit: HIên Viên Nguyệt

Nguồn : hienviencac.wordpress.com

Mười hai năm sau.

Sở Thanh Linh đã được mười tám tuổi ,  xinh đẹp động lòng người, khiến  người ta yêu thích. Mà Sở Mặc Hiên cũng đã mười lăm, tuấn mĩ trong vùng , đi đường có khiến không ít nữ tử phải ngoái lại . Mà tại Thiên Vận quốc, con gái đến 18 đều có thể có hôn phối, vì vậy mà những người đến cầu hôn Sở Thanh Linh đông đến mức muốn phá nát đại môn Sở gia. Nhưng Sở Thiên Lăng hết thảy đều cự tuyệt, điều đó cũng giúp Sở Thanh Linh vui vẻ, nhàn nhã.

Vào một ngày  chạng vạng tối, bóng đêm dần dần buông xuống.

Sở Thanh Linh đang ở hậu viện thu thập phơi nắng dược thảo . Có lẽ ở quan hệ đối với Sở gia mưa dầm thấm đất, Sở Thanh Linh đối với dược thảo cảm thấy rất hứng thú Nếu không phải vì Sở Thiên Lăng cực liệt phản đối,  nàng mỗi ngày sẽ đều đến đều đến y quán giúp bốc thuốc. Bởi vậy, dược thảo trong hậu viện đầu là do nàng xử lý, không cho người khác nhúng tay. Đem tất cả dược thảo cất xong cũng tới bữa tối, Sở Thanh Linh mỉm cười đem dược thảo bưng  vào trong nhà.

Ngay lúc cuối cùng chỉ còn một ít dược thảo, ngoài hậu viện vốn yên tĩnh bỗng truyền đến tiếng dị động, Thanh âm không lớn, nhưng nàng xác thực đã nghe thấy. Sở Thanh Linh nghi hoặc ngẩng đầu nhìn xung quanh, không phát hiện thấy bất cứ gì dị thường . Cuối cùng ánh mắt nhìn về phía sau cánh cửa. Âm thanh truyền đến từ sau cửa?

Sở Thanh Linh chậm rãi đi về phía trước, do dự không biết có nên mở không. Cửa vừa mở liền lăn ra một người nam nhân! Trên lưng còn có mũi tên , mặt đất chảy đầy máu , nhìn thật  ghê người. Nam tử một tân hắc y, tóc dài như mực, lúc này vô lực ngã nhào dưới chân Sở Thanh Linh. Sở Thanh Linh ngồi xổm xuống, gạt bớt lọn tóc, liền hé lộ khuôn mặt đẹp kinh người. Đôi mày kia đang nhíu lại, hàng mi dài đang  run run nhẹ, khiến người ta không khỏi động lòng.

Người kia  là ai? Vì sao lại té xỉu ở đây? Mà mũi tên trên lưng này là việc gì xảy ra?! Bị cừu gia truy sát? Sở Thanh Linh thấy quần áo trên người của hắn có vẻ cũng không hề tầm thường, bắt đầu suy nghĩ.

Cứu hay không cứu?

Sở Thanh Linh đầu tiên là nhanh chóng cầm chiếc chổi đẩy cửa lao nhanh ra ngoài , mang toàn bộ vết máu quét sạch. Hậu viện lúc này  không một bóng người, Sở Thanh Linh thở phào nhẹ nhõm. Xử lý tất cả dấu vết tích xong xuôi, Sở Thanh Linh đóng cửa lại ,  đem nam tử dưới đát nâng dậy. Ai ngờ, người mất đi tri giác nặng hơn so với khi tỉnh rất nhiều, huống chi hắn cũng là một gã cao to. Sở Thanh Linh líu lưỡi, hắn có lẽ cao hơn 1m80đi! Như thế nào đỡ đayđây? Cố hết sức nâng dậy, nhưng vẫn không xong. Mất đà, lại ngã.

“A ~~~”

Sở Thanh Linh thét, đơn giản là cả người hắn bỗng đổ ập lên người của nàng. Hai người đồng thời ngã xuống, nhưng nam tử lại nằm phía trên Sở Thanh Linh.

“Đau quá~~~” Sở Thanh Linh thì thầm, nhìn gương mặt kia, tim đập liên hồi. Hắn đẹp quá. Dù biết ‘đẹp’ không phải là từ để hình dung nam giới, nhưng giống như tên này, đó là một vẻ đẹp khôn tả. Nhưng hiện giờ, sắc mặt đó lại đang tái nhợt.

Cú va chạm khiến  nam tử mở mắt, nhìn thẳng vào một đôi mắt trong suốt sáng ngời. Dưới thân hắn, có nữ nhân?

“A, ngươi tỉnh, thật đúng lúc, mau đứng lên, ta chẳng dìu nổi ngươi.” Sở Thanh Linh nhẹ nhàng thở dài. “Miệng vết thương có đau không? Tạm thời cố gắng đã, vào nhà rồi ta giúp người bôi thuốc.”

Một lúc lâu , nam tử vẫn chưa đứng dậy, hắn chăm chú ngắm nhìn Sở Thanh Linh.

“Ngươi mau đứng lên! Nặng chết!”

Mặt Sở Thanh Linh ửng đỏ, may trời đã muộn, không rõ nhìn lắm.

“Ngươi, lớn lên nhìn cũng được.” Nam tử thản nhiên nói một câu, giọng nói trong trẻo, êm tai. Sở Thanh Linh lại ngây ngẩn cả người, hiện tại là cái tình huống gì, hắn còn có tâm tình nói những lời này!

“Được rồi, nhìn được thì làm sao, giờ đứng lên, vào nhà xem vết thương.” Sở Thanh Linh bỗng nhiên cảm thấy nam tử này kỳ thật chỉ là một đứa trẻ mà thôi, vì thế nhẹ giọng dỗ.

Oái, hắn cười. Trong phút chốc, vạn vật thất sắc, hắn xinh đẹp đến mức không gì sánh được. Sở Thanh Linh nhìn đến ngây người. Người là ai vậy , thật là nam tử ? Sao mà đẹp hơn cả nữ tử vậy ?

Nam tử mỉm cười đứng dậy, cũng khiến  Sở Thanh Linh dậy theo. Sau đó, hắn rất tự nhiên dùng tay hơi dựa ở trên  vai Sở Thanh Linh, để nàng  giúp hắn vào phòng.

“Nơi này là phòng tạp hóa phía tây nhà ta , ngươi tạm chấp nhận , hiện tại đem ngươi ra ngoài tựa hồ không tốt lắm. Ngươi ngoan ngoãn chờ tại đây, ta đi đun nước, và lấy đồ ăn. Giờ phải giúp cầm máu đã, rồi mới xử lý vết thương.” Sở Thanh Linh dặn dò, nghĩ cha mẹ đang sốt ruột chờ cơm. Cẩn thận dìu nam tử vào chỗ sáng, xem qua vết thương, may là không ssâu, rồi cầm kéo cắt vải, băng bó sơ.

“Tại sao lại cứu ta?”

Giọng nói trầm thấp,trong trẻo đầy mị hoặc

“Ân~~”

Sở Thanh Linh mở y phục của  hắn, cười.

“Tựa như ngươi nói, do thuận mắt đi . Ta thấy người nhìn có vẻ thuận mắt nên mới cứu.”

Nam tử ngẩn ra , khéo miệng hiện ra ý cười ,cũng không nói gì nữa.

“Chờ ta, sẽ về nhanh.” Sở Thanh Linh bôi thuốc rồi nhanh chóng ra khỏi phòng .

Ra cửa, Sở Thanh Linh không nhìn được người phía sau mặt mang ý cười thật sâu.

Ăn qua loa cho xong bữa, khi mọi người bắt đầu đi nghỉ, Sở Thanh Linh xuống bếp nấu nước và chuẩn bị ít món ăn, hướng phòng chứa đồ ở hậu viện đi đến. Đẩy cửa, lấy một cây nến rồi châm lửa, căn phòng sáng lên. Hắc y nam tử kia dường như đã ngủ, đôi mắt nhắm nghiền, mày nhăn lại.

Sở Thanh Linh chầm chậm đi lại gần, gương mặt tuyệt mỹ đó, không nhịn được vươn tay muốn vuốt nơi giữa hai mày đang nhíu. Hắn, rất đau? Vuốt nhẹ đôi mày, Sở Thanh Linh bê chậu nước, thật cẩn thận rửa vết thương.

“Tay ngươi, rất mềm mại.” Ách, nam tử bỗng nhiên lên tiếng, khiến Sở Thanh Linh giật mình.

“Ngươi tỉnh, có đau không?” Sở Thanh Linh cẩn thận xử lý miệng vết thương, sợ sẽ khiến đau hắn.

Mà nam tử chỉ mỉm cười, không nói lời nào. Kỳ thật hắn sớm đã tỉnh lại, ngay khi Sở Thanh Linh đứng ở trước cửa, hắn đã tỉnh. Không mở mắt là vì muốn xem nàng sẽ làm gì. Hắn chưa bao giờ nghĩ,chính là nàng sẽ đến vỗ về chân mày của mình , nếu là bình thường, có người lại gần hắn như vậy, đầu đã sớm rơi xuống đất. Hắn không thích và cũng không cho phép có người gần gũi mình như thế! Nhưng dường như sự tiếp xúc của nàng hắn lại không hề thấy phản cảm. Tay nàng rất ấm, rất mềm. Trong khoảnh khắc khi bàn tay nàng rời đi, trong lòng hắn bỗng nhiên còn có cảm giác như mất đi cái gì.

“Ngươi tên gì?” Nam tử cúi đầu hỏi, giọng nói ẩn chứa một cỗ khí phách mạnh mẽ.

“Sở Thanh Linh, còn ngươi?” Sở Thanh Linh dùng băng gạc đè lại vết thương chung quanh mũi tên bắn. “Ngươi chịu khó một chút, ta rút tên .”

“Ta gọi là Thiểu Tư.” Đông Phương Thiểu Tư mỉm cười. “Đông Phương Thiểu Tư.” Dương như chẳng cảm giác nỗi đau khi Sở Thanh Linh rút tên, mày Đông Phương Thiểu Tư thậm chí còn không nhăn một cái, chỉ mỉm cười trả lời Sở Thanh Linh.

“Đông Phương Thiểu Tư?” Sở Thanh Linh nhanh chóng thay Đông Phương Thiểu Tư xử lý vết thương, cười. “Tên rất dễ nghe.”

“Ha ha ha~~~” Đông Phương Thiểu Tư nở nụ cười tà mị.

Giây phút này Sở Thanh Linh không ngờ rằng, cái tên Đông Phương Thiểu Tư này  biểu đạt cho cái gì, cũng không chú ý, Đông Phương vốn là quốc họ, chỉ có người thuộc hoàng thất có có họ kép Đông Phương

4 comments on “vương gia ( đệ nhất chương)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s